Kiếp trước, chị gái trượt đại học Hồng Kông, Lục Trì Cảnh luôn cho rằng tôi đã chiếm mất suất học của chị ấy. Cho đến ngày chị ấy nhảy lầu t/ự s*t.
Anh ta mắt đỏ ngầu xông vào nhà tôi, bóp cổ tôi, gào thét đầy đi/ên cuồ/ng:
“Tại sao lại tranh suất học của chị gái cô?!”
“Cô không biết chị ấy bị trầm cảm sao?!”
“Cô chính là đang ép chị ấy đi ch*t!”
Lúc đó tôi bàng hoàng không kịp phản ứng, cũng bắt đầu hiểu ra người Lục Trì Cảnh thích là chị gái.
Nhưng sau đó, vì lợi ích hai nhà, chúng tôi vẫn kết hôn.
Nhiều năm chung sống, chúng tôi gh/ét bỏ lẫn nhau, như nước với lửa.
Cho đến tận lúc lâm chung, anh ta mới trút bỏ nỗi oán h/ận dành cho tôi, giọng dịu lại:
“Tinh Tinh, nếu có kiếp sau, đừng tranh giành với chị gái cô nữa được không?”
Vậy là, sống lại một đời.
Khi Lục Trì Cảnh nói: “Lần này đừng hòng chia rẽ tôi và chị cô.”
Tôi chỉ bình thản nộp nguyện vọng mà mình yêu thích.
Day dưa với Lục Trì Cảnh nửa đời người, tôi chẳng nhận được gì, thậm chí phải từ bỏ cả nghề phóng viên mà mình đam mê nhất.
Cho nên lần này.
Anh ta chọn chị gái, tôi chọn tiền đồ.
Điền xong nguyện vọng.
Khoảnh khắc tôi chuẩn bị nhấn nút nộp.
Cánh cửa phòng đột ngột bị đẩy mạnh ra.
Lục Trì Cảnh vịn cửa thở hổ/n h/ển, trán lấm tấm mồ hôi.
Sơ mi cũng đã ướt đẫm.
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Anh ta đã sải bước đến trước mặt tôi, gi/ật lấy con chuột máy tính.
Tốc độ cực nhanh, xóa sạch toàn bộ nguyện vọng tôi vừa điền.
Tôi ngẩng đầu, không thể tin nổi.
Nhìn trang đăng ký trống trơn, Lục Trì Cảnh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Anh ta ném con chuột lên bàn.
Lại trừng mắt nhìn tôi đầy hung dữ, giọng điệu đầy lý lẽ: “Hứa Vãn Tinh, tôi không cho phép cô nộp vào đại học Hồng Kông!”
“Nghe rõ chưa!”
Đột nhiên, tôi bừng tỉnh, khoảnh khắc ngây dại đối diện với ánh mắt cảnh cáo của Lục Trì Cảnh.
Tôi mới bàng hoàng nhận ra.
Lục Trì Cảnh cũng đã trọng sinh.
Kiếp trước vì tôi nộp vào đại học Hồng Kông, chiếm mất suất cuối cùng.
Hứa Vãn Nguyệt trượt đại học, khiến cảm xúc chị ấy bị kích động.
B/ệnh trầm cảm tái phát.
Nhảy từ tầng mười bảy xuống, ch*t tại chỗ.
Sau khi nhận tin dữ của chị gái, Lục Trì Cảnh hoàn toàn suy sụp, lúc đó anh ta h/ận không thể gi*t ch*t tôi.
Sau này dù có kết hôn, anh ta vẫn oán h/ận tôi cả đời.
Mà nay, để bảo vệ người thương, Lục Trì Cảnh đương nhiên lựa chọn h/ủy ho/ại nguyện vọng của tôi.
Nhưng Lục Trì Cảnh không biết, lần này tôi vốn dĩ cũng chẳng có ý định vào đại học Hồng Kông.
“Đừng giở trò với tôi.”
“Hồng Kông thiếu gì trường cho cô nộp, nhưng Hứa Vãn Tinh, đừng bao giờ nghĩ đến chuyện tranh giành với chị gái cô.”
“Có những thứ không thuộc về cô, dù cô có ch*t cũng nắm ch/ặt trong tay, nó cũng sẽ không thuộc về cô.”
“Lần này, đừng hòng chia rẽ tôi và chị cô.”
Nói xong, Lục Trì Cảnh liếc nhìn tôi bằng ánh mắt chán gh/ét.
Rồi bước ra khỏi phòng tôi.
Không gian rộng lớn bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng.
Tôi nhìn màn hình máy tính trống không, lập tức bật cười mỉa mai.
Lục Trì Cảnh tưởng mình là báu vật hiếm có gì sao?
Tưởng rằng tôi lãng phí nửa đời trên người anh ta rồi, vẫn sẽ chọn đi vào vết xe đổ sao?
Nhưng chẳng hiểu vì sao.
Nước mắt vẫn rơi ra khỏi khóe mi.
Sống mũi cay xè.
Cổ họng nghẹn đắng.
Có lẽ vì đã từng cảm nhận được sự thiên vị tột cùng của Lục Trì Cảnh.
Mà giờ đây anh ta dành hết tình yêu nồng ch/áy cho người khác, nên lòng tôi vẫn không sao chấp nhận được.
Kiếp trước bề ngoài, tôi và anh ta h/ận nhau nửa đời.
Nhưng thực tế, nếu không yêu thì sao có thể sinh h/ận.
Anh ta không biết, trái tim tôi đã thực sự yêu anh ta cả một đời.
Khi tôi và Lục Trì Cảnh còn chưa chào đời, người lớn đã định sẵn hôn ước cho chúng tôi.
Sau này trong lễ thôi nôi, Lục Trì Cảnh đã nắm lấy tay tôi trước mặt người lớn.
Họ lại nói: “Đây là lương duyên trời định, không ai chia c/ắt được.”
Cho nên khi Lục Trì Cảnh bắt đầu hiểu chuyện, người lớn bảo anh ta:
“Con phải bảo vệ Tinh Tinh thật tốt, nó là cô vợ nhỏ của con.”
Anh ta lập tức đồng ý.
Chúng tôi lớn lên cùng nhau, anh ta luôn lẽo đẽo theo sau tôi, chỉ cần tôi quay đầu lại, anh ta nhất định sẽ ở đó.
Tôi từng nghĩ mình và Lục Trì Cảnh sẽ cứ thế cho đến khi kết hôn, sinh con.
Nhưng chị gái trở về.
Lúc đó tôi đang học lớp mười một.
Khi chị ấy xuất hiện trước cửa nhà họ Hứa với đầy vết s/ẹo trên người, bố khóc, mẹ cũng khóc.
Cả hai gương mặt đầy đ/au đớn và hối h/ận.
Miệng họ ngoài xin lỗi, vẫn chỉ là xin lỗi.
Cũng chính lúc đó tôi mới biết.
Tôi có một người chị gái tên Hứa Vãn Nguyệt, là chị em song sinh khác trứng với tôi.
Năm xưa bị bảo mẫu của đối thủ m/ua chuộc đá/nh cắp đi.
Chuyện song sinh ngoài bác sĩ và người già trong nhà, không ai hay biết.
Kể cả tôi.
Ban đầu, tôi còn vui mừng vì mình có chị gái.
Nhưng cho đến khi tôi phát hiện ra,
Tình yêu của bố mẹ nghiêng hẳn về phía chị gái.
Hải sản tôi thích ăn sẽ không còn xuất hiện trên bàn cơm vì chị gái bị dị ứng.
Đàn piano tôi muốn học, sẽ bị mẹ từ chối khéo vì đôi bàn tay đầy vết chai của chị gái:
“Chị con khác với con, chưa từng có sở thích riêng, chưa từng được hưởng chút niềm vui nào, con đừng kích động chị ấy.”
Sau này, những bộ quần áo mới đúng mùa mà quản gia gửi đến, đều dành hết cho chị gái.
Tôi từng gi/ận dỗi không vui, nhưng mẹ chỉ nói: “Tinh Tinh, con đừng làm lo/ạn có được không?”