Thị vệ vội vã vào trong bẩm báo: "Yến Huyền đã bị bắt tại cửa thành! Trên người lục soát được bản đồ bố phòng Hạnh Châu và một phong thư mật, đích thực là chịu sự chỉ đạo của thái thú, mưu đồ đưa cơ mật cho Hung Nô. Tuy nhiên, kẻ này cắn răng không nhận, chỉ nói là đi báo tin cho Lý đại tướng quân..."
Một mưu sĩ bên cạnh nhíu mày, cẩn trọng nói: "Điện hạ, việc này hệ trọng, chỉ dựa vào một phong thư mật để định tội e là quá vội vàng, cũng nên kiểm tra kỹ nét chữ, xem liệu có..."
Ta lập tức dập đầu thật mạnh xuống đất, lớn tiếng ngắt lời hắn: "Điện hạ anh minh! Điện hạ sớm đã biết thái thú thông địch, Yến Huyền là đồng mưu, cho nên mới cố ý tương kế tựu kế, dẫn dụ hắn tự lộ đuôi cáo!"
"Việc này..." Thọ Vương trầm ngâm.
Ta ngẩng mặt lên, vẻ mặt vô cùng kính sợ: "Tặc thủ đã đền tội, kho báu kỳ trân dị bảo tích trữ trong phủ lão, giàu có ngang tầm quốc gia, nay tự nhiên nên thuộc về thiên tử. Có thể thấy thiên mệnh đã định, tà không thể thắng chính!"
Đám mưu sĩ nhìn nhau, không mất bao lâu, liền hiểu ý mà phụ họa theo.
Thọ Vương đặt chén trà xuống, đã cười đến không khép được miệng.
"Hay cho một câu tà không thắng chính! Ngươi là nữ tử hộ tịch tiện dân, dám vì đại nghĩa mà gi*t chủ, bản vương trọng thưởng."
Còn về Yến Huyền.
Ngày sau là chịu hình ph/ạt lăng trì, hay nỗi khổ ngũ mã phanh thây, đều đã không còn liên quan đến ta nữa.
Đợi mọi người tản đi, ki/ếm sĩ bịt mắt ôm ki/ếm đứng trong bóng tối, chợt lạnh lùng nói: "...đ/ộc á/c."
Ta thấy vô cùng nực cười, cuối cùng không thể kìm nén được nữa, r/un r/ẩy bật cười thành tiếng.
"Th/ù Nghi đêm trước còn niệm tình trời đầu xuân lạnh lẽo, thắp đèn khâu áo cho ngươi, lão già kia chỉ cần một tiếng lệnh, ngươi liền khiến nàng thân thủ dị xứ, ngươi không đ/ộc á/c sao?"
Ki/ếm sĩ phản chủ, ta chẳng qua chỉ là kẻ châm dầu vào lửa, là hắn vốn đã giấu sẵn lòng d/ao găm từ lâu.
Thái thú vừa ăn cư/ớp vừa la làng, dưới đống tài bảo chất cao như núi kia, m/áu tươi của những người ch*t oan há chẳng phải đã chảy tràn cả sông Hạnh Giang rồi sao.
Yến Huyền m/ua danh chuộc tiếng, trong lòng không hề có lấy một chút thương xót.
Ngay cả đương kim thánh thượng, cũng là gi*t anh đoạt ngôi.
Thế nhân đều nói không đ/ộc không phải trượng phu.
Việc á/c thiên hạ trượng phu làm được, ta tại sao lại không thể?
Vụ án thái thú thông địch, cuối cùng vẫn kinh động đến thiên tử.
Chúng ta một đường vào kinh diện thánh, nhận các loại phong thưởng.
Ki/ếm sĩ toại nguyện, chạy ra tiền tuyến, đầu quân dưới trướng Lý đại tướng quân.
Còn về trân bảo trong phủ thái thú, bao nhiêu được ghi vào sổ sách, sung vào quốc khố, lại có bao nhiêu bị Thọ Vương tư túi.
Đó không phải là việc ta cần phải suy tính.
Lúc này trong đại điện, người chờ nhận thưởng chỉ còn lại một mình ta.
Ta muốn thoát khỏi hộ tịch tiện dân, Trĩ Dung tự nhiên cũng phải đi cùng, nếu hắn chịu ban cho vàng bạc...
Trên đỉnh đầu lại truyền đến tiếng cười của hoàng đế.
Âm thanh đó nghe kỳ lạ vô cùng, sắc nhọn mà xa xăm, như thể trôi nổi trên vòm cung điện chạm rồng khắc phượng: "Ngẩng đầu lên."
Ta cố giữ bình tĩnh ngẩng mặt lên.
Đế vương tuổi tác còn nhỏ hơn ta rất nhiều, nhìn qua chỉ khoảng mười ba mười bốn tuổi.
Ngài có một gương mặt tái nhợt và mờ nhạt, chỉ riêng đôi mắt đen láy là sáng đến rợn người, toát ra vẻ đi/ên lo/ạn như cơn sốt không dứt.
"Trẫm từ trước đã từng nghe qua tên nàng, Xuân Vu ở Hạnh Châu, có thể khiến Yến Huyền phá giới uống rư/ợu, nay lại dám tự tay gi*t chủ, quả đúng là một kỳ nữ. Chắc hẳn, thay trẫm đi mời Chiết Lư tiên sinh xuất sơn, cũng không phải là vấn đề khó khăn."
Ta có thể mời được Yến Huyền, là vì nhìn thấu sự giả tạo của hắn, mà sự giả tạo đó tình cờ lại có thể lợi dụng được.
Còn Chiết Lư...
Th/ù Nghi từng ca ngợi ông thoát trần ly tục thực sự.
Ta làm sao có thể mời được ông xuất sơn?
Hoàng đế không đợi ta trả lời, trước khi rời đi, chỉ vào hai cây san hô đỏ tịch thu từ phủ thái thú: "Đi gọi Lý Thuấn Âm đến đây, nói rằng trẫm ngày đó dìm ch*t hai con chó nhỏ của nàng, nay đã đền bù cho nàng rồi."
Hoạn quan khom lưng lấy lòng: "Tính khí nàng ta là do nuông chiều quá lâu rồi."
Ta lại gặp Lý Thái A.
Tên thật của nàng vốn là Thuấn Âm, từ nhỏ đã được dạy dỗ theo quy tắc của hoàng hậu tương lai.
Sau này thái tử bạo b/ệnh qu/a đ/ời, ấu đệ lên ngôi.
Nhưng hoàng hậu dù sao cũng sẽ là hoàng hậu.
Ngày hôm nay nàng mặc cung trang, đầu cài trâm phượng, giữa trán điểm hoa điền, khi đi lại chuông tai khẽ đung đưa. Thần sắc lạnh nhạt cực độ, khác hẳn với ngày chèo thuyền trên hồ.
Bước vào điện, liền nhìn đăm đăm vào cây san hô, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Ta lấy hết can đảm, cầu nàng chỉ cho một con đường sống, nàng lại khẽ cười: "Việc này thì khó rồi."
"Hoàng đế gh/ét nhất là cầu mà không được, giống như trẻ con không đòi được món đồ chơi yêu thích, luôn phải đ/ập phá những thứ trong tay mới hả gi/ận. Để mời Chiết Lư xuất sơn, ngài đã phái qua mấy người, đoán xem, những người đó ch*t như thế nào?"
Ta từng bước đi đến ngày hôm nay, tuyệt đối không phải để đi tìm cái ch*t.
Nhưng tại sao mỗi khi có chuyển biến, lại rơi vào ngõ c/ụt?
Lý Thuấn Âm quay ánh mắt, chậm rãi nói: "Tất nhiên, trong mắt hoàng đế, mạng của nàng rẻ rúng như cỏ rác, ch*t thì ch*t thôi. Không biết trong mắt Chiết Lư, có phải cũng như vậy không?"
Mang theo khẩu dụ của thiên tử, ta bước vào thâm sơn, đi suốt hai ngày, mới tìm được căn thảo lư đó trong làn mây m/ù.
Trước khi đi, ta đã ghi nhớ trong lòng bài thơ tuyệt cú mà Th/ù Nghi từng làm cho Chiết Lư, chỉ mong có thể lay động ông một chút.
Chiết Lư tiên sinh ngồi ngay ngắn trước lư, trên gối đặt ngang một cây thất huyền cầm.
Ta đứng dưới bậc thềm, không hề nhắc đến mục đích, chắp tay ra vẻ thanh cao, nghênh đón gió núi ngâm nga: "đ/ộc tọa thiên sơn tuyết, nhàn khán..."
Ông lại nhàn nhạt ngắt lời ta: "Bài thơ này không phải nàng làm, câu chữ không có tâm tính của nàng, tại sao phải đọc cho ta nghe?"