Tôi hỏi: "Tại sao hệ thống học tập đàng hoàng mà phần thưởng lại là cái này?"
Lý Trì Du đáp: "Vốn dĩ nó đã chẳng bình thường rồi."
"Cái gì không bình thường?"
Cậu ta lại quay mặt đi, không chịu nói cho tôi biết.
Chỉ lạnh nhạt nói: "Phần thưởng, không thực hiện là được."
Đêm đó, bàn ghế của cậu ta đẩy ra xa tôi hơn, thái độ cũng lạnh lùng hơn trước.
Nhưng tôi không nhịn được, liếc nhìn bàn tay thon dài mạnh mẽ của cậu ta.
Rồi lại thu hồi ánh mắt, nghiêm túc suy nghĩ bài tập của mình.
Cho đến khi ra khỏi phòng, hệ thống cũng không hề vang lên lần nào nữa.
Ngày hôm sau, trường tổ chức cho toàn khối chia thành từng đợt đến hội trường lớn để nghe giảng.
Tôi ôm vở ghi chép, tìm một vị trí ở hàng cuối cùng gần cửa sau để ngồi xuống.
Chu Hi và Ôn Giản ngồi ngay phía trước tôi.
Khu vực của lớp chuyên Thanh Bắc nằm ở hàng ghế đầu, đám đông lần lượt đi ngang qua tôi, Lý Trì Du đứng cuối hàng, vô cùng bắt mắt.
Cậu ta và tôi chạm mắt nhau trong chốc lát.
Lớp của tôi và cậu ta khác tầng, ở trường gần như không thể chạm mặt.
Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp lại sau bao nhiêu ngày bị cưỡng ép nh/ốt vào phòng.
Tôi khựng lại, đắn đo xem có nên chào hỏi cậu ta không.
Nhưng cậu ta xa cách lướt qua tôi, giả vờ như không quen biết.
Rất tốt!
May mà tôi chưa giơ tay lên.
Người bạn cùng bàn ngồi bên trái gần lối đi vỗ vỗ vào tay tôi: "Có giấy không, tớ muốn đi vệ sinh."
Cậu ta tiện tay lấy mất ba tờ giấy còn lại của tôi.
Chỗ ngồi bên cạnh bỏ trống.
"Ồ, đây chẳng phải là vở ghi chép của Lý Trì Du sao?" bạn học bên phải nói với Ôn Giản ở hàng trước, "Cho tớ mượn xem chút được không?"
Tôi mới phát hiện, trong lòng Ôn Giản đang ôm một cuốn vở.
"Không được," cô ta quay đầu lại, cảnh giác liếc tôi một cái, "Chu Hi mượn giúp tớ đấy, không cho mượn ngoài đâu."
Bạn học hỏi mượn chậc lưỡi một tiếng, quay sang nói với tôi:
"Cậu ta lại còn có Lý Trì Du giúp đỡ, lần thi tới cậu không còn hy vọng gì rồi."
Tôi không đáp, cúi đầu lặng lẽ lật xem cuốn sổ lỗi sai của mình.
"Ting!"
Trong đầu đột nhiên vang lên âm thanh của hệ thống:
【Vui lòng hoàn thành phần thưởng "đan mười ngón tay vào nhau trong một phút" trong thời gian quy định.】
【Thời gian còn lại: 5 phút.】
Tôi gi/ật mình ngẩng đầu, nhìn hội trường lớn đông nghịt người.
Khoan đã, ở đây sao?
Tôi mất một giây để tìm thấy bóng lưng bắt mắt ở hàng ghế trước.
Quả nhiên, Lý Trì Du quay đầu lại.
Cậu ta vừa quay, mấy nam sinh lớp chuyên Thanh Bắc cũng quay theo, sự hiếu kỳ lan truyền khiến từng hàng học sinh phía sau cũng ngoái nhìn.
"Trì Du tìm ai thế?"
"Không biết nữa."
Tim tôi đ/ập hụt một nhịp, vội vàng cúi đầu.
Nhưng tôi nhận ra, chẳng ai có thể liên hệ cậu ta với tôi cả.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, Lý Trì Du đã quay lại phía trước.
Không ai chú ý đến góc nhỏ của tôi.
Trong đầu vang lên tiếng hệ thống:
【Không cưỡng ép đâu nhé.】
【Không làm cũng được mà.】
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chắc là Lý Trì Du đang đối thoại với nó, nhưng tôi không nghe được cậu ta nói gì.
Giây tiếp theo hệ thống lại nói:
【Chỉ là nếu không hoàn thành, tối nay trong phòng sẽ kích hoạt hình ph/ạt cuối cùng thôi ^_^.】
Không còn cách nào khác.
Đành phải chấp nhận tối nay cắm đầu làm bài tập thôi.
Lý Trì Du chắc chắn thà làm bài tập còn hơn là chấp nhận hoàn thành phần thưởng vô lý này trước mặt mọi người.
Buổi diễn thuyết bắt đầu, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, trên sân khấu bắt đầu chiếu video, cả hội trường chìm vào bóng tối.
Chỉ có màn hình lớn hắt ra ánh sáng xanh mờ nhạt.
Góc hàng cuối cùng càng tối hơn.
Không nhìn rõ hàng phía trước.
Bạn học bên phải thì thầm to nhỏ, nói chuyện rất hào hứng.
Thỉnh thoảng có người đi ngang qua lối đi bên trái, cúi người đi ra cửa sau để vào nhà vệ sinh.
Hệ thống nhắc nhở: 【Thời gian còn lại: 2 phút.】
Tôi không quan tâm, cúi đầu ôn lại tư duy giải đề.
Càng nghĩ, tôi càng nhớ đến bàn tay với những ngón dài hơi cong, khớp xươ/ng rõ ràng của Lý Trì Du khi dạy tôi làm bài tối qua, như có như không mơn trớn trên mặt giấy nháp của tôi.
Khay ghế bên trái hạ xuống, bạn cùng bàn của tôi đã quay lại.
Tôi cúi đầu, vẫn tiếp tục suy nghĩ bài tập.
Bên tai là tiếng trò chuyện khe khẽ của bạn học bên phải:
"Lý Trì Du hồi cấp hai đã có nhiều người thích chưa nhỉ?"
"Cậu đã xem ảnh tốt nghiệp cấp hai của cậu ấy chưa? Lúc đó đã đẹp trai nổi tiếng rồi, khuyên cậu đừng có mơ tưởng, cậu ấy khó theo đuổi lắm."
Cả hai chậc lưỡi lắc đầu, đi đến kết luận "Lý Trì Du là người không thể chạm tới".
Tôi đang làm bài thì bút hết mực.
Ngẩng đầu giả vờ nhìn màn hình lớn, đưa tay vào trong ngăn bàn tìm túi bút.
Nhưng chưa kịp thò vào, đầu ngón tay đã bị ai đó bắt lấy.
Chưa kịp để tôi phản ứng, bàn tay tôi đã bị một bàn tay khác to lớn ấm áp bao trọn lấy.
Lòng bàn tay cậu ta tràn đầy tính xâm lược áp sát vào, những ngón tay thon dài mạnh mẽ đan qua kẽ tay tôi, ép xuống.
Mười ngón tay đan ch/ặt vào nhau.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Mùi chanh tươi sạch sẽ ẩn hiện rõ nét trong bóng tối.
Hóa ra người vừa ngồi xuống không phải bạn cùng bàn của tôi.
Cậu ấy sao dám chứ? Quá nổi bật rồi.
Chỉ cần có người quay đầu lại, là sẽ nhìn thấy Lý Trì Du đang ngồi cạnh tôi.
Không dám cử động.
Tôi hoàn toàn không dám nhìn cậu ta.
Bạn học bên phải vẫn đang nhiệt tình trò chuyện.
"Thực ra cũng chưa chắc, càng nhìn có vẻ xa cách, có khi càng thuần tình, biết đâu chỉ cần nắm tay cái là tự đổ luôn ấy chứ."
"Nhưng cậu ấy nhìn đâu có giống người sẽ yêu sớm đâu."
"Ai mà biết được, biết đâu sau lưng lại đang nắm tay nhiệt tình lắm ấy."
Cả hai bắt đầu cá cược, bạn học bên phải bỗng nhiên khoác lấy cánh tay phải của tôi, hỏi:
"Chanh Chanh, cậu nói xem Lý Trì Du có thế không?"