Bởi vì kỳ nghỉ đông năm ngoái, tôi từng tặng cậu ấy một chiếc, nhưng cậu ấy chê ấu trĩ nên không nhận.
Tôi rụt người vào góc.
Thế này thì biết làm sao đây.
Chiêu dỗ dành người của tôi chỉ có mỗi một cách này, mà ở nhà tôi vẫn còn mười chiếc bút hình gấu bố, gấu mẹ, gấu dì ghẻ nữa.
Chu Hi nói với Lý Trì Du:
"Trùng hợp thật, cũng có người tặng tôi một chiếc, nhưng tôi không lấy."
"Tôi hình như biết là ai làm mất rồi, hay để tôi trả lại giúp cậu nhé?"
Phía sau không còn tiếng động nữa.
Nhưng tôi luôn cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm vào mình.
Tôi rụt người vào trong hơn nữa, tự ch/ôn mình vào đống đề thi.
Một lúc lâu sau, tôi mới nghe thấy Lý Trì Du nhàn nhạt lên tiếng:
"Vậy sao?"
Chu Hi đinh ninh rằng Lý Trì Du nhất định sẽ đưa cho mình, nửa đùa nửa thật hỏi:
"Chẳng phải cậu nói là nhặt được sao, định không trả à?"
Lý Trì Du đang ngồi, nhưng khí thế vẫn áp chế Chu Hi.
Ngược sáng, đôi mày mắt đầy vẻ ngông nghênh.
"Ừ, thì đã sao."
Phía sau lặng ngắt như tờ, không ai ngờ được Lý Trì Du lại thực sự trơ trẽn như vậy.
Trong phòng tự học, những người ra ngoài tìm đồ ăn lần lượt quay trở về.
Thỉnh thoảng có vài bạn học cùng trường quay đầu nhìn lại, chào hỏi Lý Trì Du.
Chu Hi cầm bút, quay đầu hỏi tôi: "Chanh Chanh, là của cậu à?"
Tôi muốn thừa nhận.
Nhưng nhớ đến lời "bạn học bình thường" mà Lý Trì Du đã nói, tôi lập tức lắc đầu.
"Không phải, kiểu dáng này khá phổ..." Tôi vừa nói vừa chạm ánh mắt với Lý Trì Du, câu chuyện liền xoay chiều, "Tuy không phổ biến lắm, nhưng không phải của tôi."
Chu Hi nhìn tôi một cái, còn muốn hỏi gì đó thì Ôn Giản gọi điện thoại cho cậu ấy.
Cậu ấy phải đi tìm cô ta rồi.
Cũng không truy c/ứu sâu chuyện nhỏ nhặt này nữa, trả lại bút cho Lý Trì Du.
Trước khi đi còn nhân lúc tôi không chú ý, thuận tay xoa đầu tôi.
"Đi đây, Chanh Chanh."
Phòng tự học trở nên yên tĩnh.
Tôi liếc nhìn Lý Trì Du, cậu ta vẫn là vẻ mặt không nóng không lạnh đó.
Tôi giải thích đàng hoàng, tối nay chắc cậu ta sẽ không gi/ận nữa đâu.
Đang nghĩ ngợi, bạn cùng bàn nhảy chân sáo quay lại với hai que kem, nhét cho tôi một que.
Cô ấy hạ thấp giọng, nhưng cả người trước và sau đều nghe thấy.
"Lúc nãy tớ lên lầu, gặp Chu Hi."
"Cậu vẫn còn thích cậu ta sao, không được đâu Chanh Chanh, cậu ta chẳng phải thứ tốt lành gì, cậu đổi người khác mà thích đi."
"Nè, thủ khoa trường mình đâu chỉ có mỗi Chu Hi, ví dụ như..."
Ánh mắt cô ấy liếc qua liếc lại, tôi chỉ sợ cô ấy thốt ra cái tên Lý Trì Du.
May mà.
Giây tiếp theo cô ấy nói: "Cái bạn học mà cậu xin WeChat ở nhà ăn lần trước ấy, chẳng phải rất thích trò chuyện với cậu sao, nghe nói cậu ấy là học bá đứng đầu môn Hóa đấy."
Tôi ngậm que kem, đáp:
"Tớ không cần thích thủ khoa, bản thân tớ cũng có thể thi đỗ thủ khoa."
Bạn cùng bàn hiểu sai ý tôi, "Cậu vẫn không quên được Chu Hi."
Lời vừa dứt, người phía sau đứng dậy đẩy ghế.
"Đi đây."
Đường Gia Lộ nghi hoặc, "Đi luôn à?"
"M/ua đồ."
Tuyệt quá, nghe giọng điệu thì Lý Trì Du không hề tức gi/ận.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, chuyên tâm làm bài.
7.
Trong căn phòng "không tăng điểm thì không được ra ngoài".
Chỉ còn tiếng sột soạt làm bài tập.
Trước mặt tôi đặt một cốc sữa và một túi đồ ăn vặt lớn.
Lý Trì Du lại ngồi đối diện tôi.
Tóc cậu ta còn hơi ẩm, tóc mái che khuất tầm mắt, đôi mắt rũ xuống, xoay xoay cây bút.
Không ổn, sao anh bạn này lại gi/ận nữa rồi?
Lý Trì Du nhận ra ánh nhìn của tôi, ngước mắt nhìn tôi, giọng điệu lười biếng nói:
"Không làm nổi bài nên muốn trò chuyện à?"
Nói xong, đưa bàn tay ra trước mặt tôi, "Không trò chuyện miễn phí đâu nhé."
Tôi như bị m/a xui q/uỷ khiến mà vươn tay ra.
Cậu ta phản ứng cực nhanh, đầu ngón tay khẽ cong, né tránh tôi.
"Mau làm bài đi," cậu ta nói, "tăng điểm đến mức vào được lớp chuyên Thanh Bắc, rất nhanh thôi cậu và tôi có thể ra khỏi phòng rồi."
Mỗi đêm đều gặp Lý Trì Du, khiến tôi suýt chút nữa quên mất.
Cậu ta là bị ép buộc.
Ở với tôi lâu quá, cậu ta cũng sẽ thấy phiền.
Sau khi rời khỏi sự ràng buộc này, chúng ta sẽ quay về vạch xuất phát là những người không quen biết nhau.
Đêm đó, tôi giải đề thi thật đến mức n/ão n/ổ tung, hệ thống cũng không vang lên bất kỳ thông báo phần thưởng nào.
Cơn mưa rào mùa hạ, hơi nước ẩm ướt tràn ngập trong không khí.
Cơn mưa này kéo dài đến chiều hôm sau mới tạnh.
Giờ nghỉ trưa nối liền với tiết thể dục đầu tiên, lớp chúng tôi và lớp chuyên Thanh Bắc học cùng một lúc.
Nam sinh hai lớp tổ chức một trận bóng rổ.
Lý Trì Du dáng người cao ráo, ngồi trên bậc thang, vô cùng nổi bật giữa đám đông.
"Bạn học bên kia."
Giáo viên thể dục gọi tôi – người đang không xem trận đấu – bảo tôi mang thùng kem về phòng thiết bị.
Khi tôi ôm đồ đi ngang qua sân bóng, nhìn thấy có nữ sinh chạy đến đưa nước cho Lý Trì Du.
Trong phòng thiết bị, tôi đặt đồ vào góc.
Khi nhấc chân đi về phía sân bóng, trong đầu vang lên âm thanh quen thuộc.
"Ting!"
Hệ thống thông báo:
【Chúc mừng đã tăng điểm, kích hoạt phần thưởng!】
【Bạn học à, mối qu/an h/ệ của hai người chắc là có thể tùy ý làm gì cũng được rồi nhỉ?】
【Xoa mặt năm phút, thời gian còn lại: mười lăm phút.】
Tôi khựng lại bước chân.
Lần này tại sao thời hạn lại ngắn như vậy?
May mà hôm nay thứ Bảy học bù kiểm tra không gắt, tôi lén mang theo điện thoại.
Tin nhắn của Lý Trì Du hiện lên.
"Ở đâu?"
Tôi trả lời: "Bên ngoài phòng thiết bị."
Cậu ta không trả lời tôi nữa.
Tôi nhìn quanh bốn phía, dưới tán cây cách đó vài bước chân, thỉnh thoảng có bạn học đi ngang qua.
Chỉ có phòng thiết bị là tương đối kín đáo.
Tôi quay lại đó, chờ đợi Lý Trì Du.
Vừa vào phòng thiết bị, tôi liền nghe thấy tiếng bước chân.