"Nếu ta không tìm đến, có lẽ ngươi đã sớm quên ta ra tận chín tầng mây rồi."
Đối mặt với hàng loạt lời chất vấn.
Ta không khỏi có chút chột dạ.
Dù sao ăn sạch sành sanh rồi bỏ chạy, quả thực chẳng phải chuyện vẻ vang gì.
Ta dời ánh mắt, ấp úng nói: "Đương nhiên là không rồi..."
Lời còn chưa dứt, đã bị một giọng nói át đi.
"Ta không tin."
Phù Âm rít qua kẽ răng.
"Ngươi luôn lừa ta, đồ l/ừa đ/ảo. Đồ l/ừa đ/ảo."
Chàng vốn dĩ sinh ra đã kiều diễm, lúc này nhíu mày nghiến răng, rõ ràng là đang gi/ận dữ đầy sát khí, lại càng khiến dung mạo thêm phần diễm lệ.
Ta vốn đang tính toán xem làm sao để cúi đầu nhận lỗi.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, lời định thốt ra lại nghẹn nơi cổ họng.
Ta nhìn chằm chằm người trước mặt.
Trong đầu chỉ còn sót lại một ý nghĩ: Sao lúc gi/ận dữ mà vẫn đẹp đến thế?
Thế nhưng chẳng đợi ta ngẩn người được bao lâu.
Liền thấy Phù Âm như nghĩ ra điều gì, đột ngột nở một nụ cười.
Nụ cười này chỉ phớt trên mặt, khiến sống lưng người ta lạnh toát.
Chàng bóp lấy cằm ta.
"Ta xưa nay vốn là kẻ th/ù nào cũng phải báo."
"Ngươi nói xem, nếu chuyện Tân khoa Trạng nguyên là nữ nhi mà bại lộ ra ngoài, thì sẽ xảy ra chuyện gì?"
Lần này coi như đã nắm thóp được mệnh môn của ta.
Ta gi/ật mình tỉnh lại, lập tức cuống cả lên.
"Đừng! A Âm, ta thật sự biết lỗi rồi. Chỉ cần ngươi hả gi/ận, ta làm gì cũng được."
Ta làm văn tốt, làm người lại chính trực, tương lai chắc chắn sẽ là một vị quan tốt.
Hoàng thượng vừa ban cho ta một chức vụ.
Chiếc mũ quan này còn chưa kịp đội ấm chỗ.
Sao có thể để công dã tràng được!?
Phù Âm thu hết biểu cảm của ta vào mắt, hừ lạnh một tiếng: "Được thôi."
"Ngươi đúng là coi cái chức quan quèn này quan trọng hơn mọi thứ."
Nghe xong, ta chẳng cần suy nghĩ liền gật đầu lia lịa.
"Chứ còn gì nữa, đây là thứ ta trân quý nhất, ta phải tốn bao công sức mới thi đỗ được, đâu phải ai muốn làm là làm."
Ta thốt ra mỗi một chữ, biểu cảm của Phù Âm lại càng thêm khó coi.
Sắc mặt tựa như mây đen che khuất mặt trời.
"Đã là thứ 'trân quý nhất', vậy thì ta có giữ miệng hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào biểu hiện của ngươi."
Giọng chàng nén trong kẽ răng, lạnh lẽo thấu xươ/ng.
"Nếu khiến ta hả gi/ận, ta sẽ giữ kín như bưng, còn nếu khiến ta phiền lòng..."
Những lời còn lại tan biến trong âm điệu kéo dài.
Nụ cười trên mặt chàng trở lại như cũ.
"Ngươi biết mà, chuyện gì ta cũng làm được cả."
...
Một đêm không ngủ.
Ta mệt đến mức đầu váng mắt hoa, lưng đ/au vai mỏi.
Trước kia chỉ biết hồ ly tinh lợi hại.
Không ngờ hồ ly tinh khi hắc hóa còn lợi hại hơn.
Nhìn gương mặt đang ngủ say sưa trên giường.
Dưới sự thúc giục của gia nhân, ta đành cam chịu thay quan phục, lên xe ngựa.
Tại triều đường, dốc hết sức lực cũng không thể chống lại lời mời gọi của Chu Công.
Đầu gật gù như gà con mổ thóc.
Bỗng nhiên, phía trên vang lên một giọng nói hùng h/ồn.
"Lâm ái khanh, trẫm thấy ngươi sắc mặt mệt mỏi, hai tay r/un r/ẩy, có phải thân thể không khỏe?"
Ta gi/ật mình tỉnh giấc, nhìn hai tay đang cầm thẻ gỗ của mình, mới biết Hoàng thượng nói chuyện uyển chuyển đến nhường nào.
Đây đâu chỉ là run, rõ ràng là đang rung bần bật như cái sàng gạo.
Hôm qua, Phù Âm hànhz hạz ta suốt cả đêm.
Sai bảo ta bưng trà, rót nước, đ/ấm lưng thì không nói.
Đến cả lúc tắm rửa, cũng bắt ta phải tự tay lau chùi cho chàng.
Khó khăn lắm mới hànhz hạz xong, nhìn đồng hồ hương, chỉ còn hai canh giờ nữa là phải lên triều.
Ta nằm liệt trên giường, tưởng rằng cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.
Chín cái đuôi hồ ly ướt sũng lại quất lên chân ta.
Phù Âm mỉm cười.
Chậm rãi nói: "'Phu quân', đuôi của ta vẫn chưa khô đâu."
Giọt nước như những hạt ngọc đ/ứt dây, từ chóp đuôi nhỏ xuống, làm ướt sũng giường chiếu và y phục của ta.
Ta nghẹn một cục tức trong cổ họng.
Một lúc lâu sau, cố nặn ra một nụ cười.
"Được... ta giúp ngươi lau khô ngay đây."
Ta vất vả lau bằng mấy chục cái khăn, cuối cùng cũng không thấy nhỏ nước nữa, lại lấy quạt tròn ra quạt.
Khó khăn lắm mới quạt khô được một cái, ta đã buồn ngủ đến mức tinh thần hoảng hốt, nhìn cái đuôi trong tay mà thấy cả hình ảnh nhòe đi.
Một cái biến thành hai, hai cái biến thành ba...
Đuôi chồng lên đuôi, ngỡ như vô tận.
Mi mắt nặng trĩu không thể nhấc lên nổi.
Động tác của ta dần chậm lại.
Không tự chủ được mà càu nhàu: "Đến bao giờ mới là điểm dừng đây..."
Cái đuôi trong tay bỗng vung cao, quất mạnh vào cánh tay ta.
Ta bị quất đến gi/ật nảy mình, lập tức mở to mắt.
Đối diện với gương mặt phù dung đang cười tươi rói của Phù Âm.
"Đang lầm bầm cái gì đó?"
"Không... ta không nói gì cả." Ta vội vã phủ nhận.
Phù Âm lại "Ồ" một tiếng.
Chậm rãi lên tiếng:
"Miệng thì nói cái gì cũng nguyện ý làm, bây giờ chỉ mới bảo ngươi giúp ta lau đuôi thôi mà đã càu nhàu rồi."
"Rõ ràng trước kia ở trên núi, ta cũng từng lau tóc cho ngươi như thế này mà."
Suy nghĩ của ta theo lời chàng, trở về đêm gió tuyết năm nào.
Phù Âm là người ta nhặt được khi lên núi nhặt củi.
Chàng bị thương, ta liền đưa về nhà chăm sóc.
Ai ngờ sau khi chàng khỏe lại, cứ lải nhải muốn báo ân, rồi lì lợm không chịu đi.
Ta không lay chuyển được, đành tùy ý chàng.
Để tiết kiệm thời gian ôn bài, đêm xuống sau khi tắm xong, ta thường mặc kệ mái tóc ướt sũng, lâu dần thành ra mắc b/ệnh đ/au đầu.
Sau khi Phù Âm ở lại, chàng chủ động nhận lấy việc này.
Khi đó, chàng vừa mới học được cách hóa thành hình người, chưa có bao nhiêu pháp lực, đến cả tai và đuôi của mình còn không thu lại được.
Chứ đừng nói đến chuyện như trong sách nói, chỉ cần thi triển phép thuật là tóc có thể khô ngay.