Thái Vi

Chương 3

02/07/2026 01:59

Không có sính lễ, đương nhiên cũng chẳng có hồi môn.

Ta tuy không thể sinh con, nhưng lại biết hành y, lại giỏi việc nhà, nên tính ra cũng không phải là một mối làm ăn lỗ vốn.

Lần này không còn sự ngăn cản của Chu Ký Minh, nhị thúc nhanh chóng tìm cho ta một mối nhân duyên mới.

Ta đổi số bạc còn lại trong nhà thành ngân phiếu, giấu trong lớp áo Iót sát người.

Mấy ngày nay ngoài cửa luôn có người lạ qua lại, ta nhìn là biết ngay đó là kẻ do Chu Ký Minh phái tới để thăm dò tình hình của ta.

Vì thế ban ngày ta giả vờ suy tư, ban đêm giả vờ khóc lóc, mắt sưng húp lên như hai quả hồ đào.

Nhị thúc lại tới khuyên ta gả chồng, hắn đã không thể chờ đợi thêm được nữa, muốn chiếm đoạt căn nhà của ta làm của riêng.

Ta đứng trong sân khóc lóc: "Nhị thúc, người là thúc thúc ruột th!t của ta, nể tình cha ta, người không thể đối xử với ta như vậy."

Nhị thúc rõ ràng là kẻ chỉ biết tiền chứ không biết tình, thấy ta đơn đ/ộc lẻ loi, đến cả cái vỏ bọc tử tế cũng chẳng muốn diễn nữa.

"Mày là cái thứ đã bị người ta chơi nát rồi, còn muốn kiệu tám người khiêng, cưới hỏi đàng hoàng sao? Cái gọi là Thế tử phủ Định Viễn Hầu kia, tao thấy chỉ là một tên vô lại lừa ăn lừa uống! Mày mau mau thu dọn đồ đạc, gả tới nhà họ Lư đi!"

Nhà họ Lư làm nghề rèn sắt, người vạm vỡ thô kệch, tính tình cũng không ra gì. Vợ trước cưới về bị hắn đá/nh cho bỏ chạy, mười dặm tám làng cũng chẳng ai muốn gả con gái cho hắn nữa.

Nhị thúc nhận mười lượng bạc, liền muốn tống cổ ta qua đó.

Ngay cả kẻ do Chu Ký Minh phái tới giám sát ta cũng không đành lòng nhìn nữa.

Trời xanh chứng giám, ta thực sự là đường cùng mới phải lên kinh thành tìm Chu Ký Minh.

Ta đứng trước cửa phủ hầu.

Cổng lớn đóng ch/ặt, không một ai ra gặp ta.

Ta cũng chẳng vội.

Cứ đứng nép mình dưới bóng râm cạnh bức tường.

Đói thì ăn hai cái bánh, khát thì m/ua một bát nước mơ chua.

Đến ngày thứ ba, Chu Ký Minh chắc hẳn cảm thấy một người phụ nữ ngày nào cũng đứng dưới tường phủ hầu thật chướng mắt, nên phái tiểu tư thân cận ra nói chuyện với ta.

Nắng chói chang.

Thường Ân nói: "Cô nương, xin mượn bước nói chuyện."

Biểu cảm của hắn rất khó xử, mồ hôi đọng trên mặt.

Cứ không ngừng ngước lên nhìn ta, rồi lại cúi đầu xuống.

Ta còn thấy xót xa cho hắn.

Việc đuổi khéo người vợ tào khang từ quê lên là một việc thất đức, Chu Ký Minh không tiện ra mặt.

Thường Ân cuối cùng cũng lên tiếng, hắn nói: "Cô nương, thực ra Thế tử gia của chúng ta bị b/ệnh rồi."

Ta lộ vẻ lo lắng: "B/ệnh gì, có nghiêm trọng không?"

Thường Ân thấy ta như vậy, mồ hôi càng túa ra nhiều hơn.

"Sắp ch*t rồi."

"Thế tử gia không muốn làm lỡ dở cô nương, nên cô hãy về quê đi."

Hắn nói đầy quả quyết, bộ dạng như đã nhìn thấu sinh tử.

Người không biết nói dối thường là như vậy, nhìn thế này, Thường Ân còn có lương tâm hơn Chu Ký Minh.

Nước mắt chảy dài trên má ta.

Ta nắm ch/ặt tay nải, thê lương tựa như đóa sen trắng giữa lo/ạn thế.

"Không sao, ta có thể chăm sóc người ấy."

Tóm lại, ta nhất định phải ở lại.

Thường Ân liền dẫn ta tới một biệt viện.

Nơi đây rất u tĩnh, người hầu cũng ít.

Thường Ân nói Chu Ký Minh thích yên tĩnh.

Hắn vén rèm lên.

"Chu Ký Minh" mặt xám như tro tàn đang nằm trên giường, hơi thở ra ít hơn hơi thở vào.

"Cô nương xem, ta không hề lừa cô."

Ta quỳ sụp xuống, lao tới nắm lấy bàn tay hơi lạnh của "Chu Ký Minh".

Nước mắt rơi trên mu bàn tay hắn, ta gục lên người hắn mà khóc.

Đôi chân kia lành lặn, không có vết thương nào cả.

Chu Ký Minh lừa ta, đây là anh em song sinh của hắn.

Nhưng ta không vạch trần.

Đồ ăn thức mặc trong phủ hầu đều là hạng nhất.

Ở đây còn có rất nhiều y thư.

Ta như con chuột rơi vào hũ mật, tham lam khắc ghi kiến thức trong sách vào đầu.

Không hiểu cũng không sao, cứ nhớ kỹ đã rồi tính sau.

Sau đó, ta bắt đầu lấy Chu Ký An làm vật thí nghiệm.

Ta châm c/ứu trên người Chu Ký An, đôi khi châm đúng chỗ, hắn sẽ hừ nhẹ một tiếng.

Thường Ân nói: "Thế tử bị ngã ngựa hôn mê, đã ba tháng rồi."

Ta nghe xong liền thở dài: "Thảo nào người không về tìm ta, hóa ra đã phải chịu tội lớn như vậy."

Cũng chính lúc này ta mới hiểu ra.

Trong lòng Chu Ký Minh, chỉ số thông minh của ta chẳng khác gì một quả chuối trưởng thành.

Chẳng lẽ trước khi lên kinh ta không biết nghe ngóng xem Định Viễn Hầu có mấy người con trai sao?

Nhưng đã hắn thích diễn, thì ta cũng thích diễn.

Ta lau mình cho Chu Ký An.

Hắn g/ầy hơn Chu Ký Minh, nhưng cao hơn.

Đôi chân thon dài, eo bụng săn chắc, trắng như sứ.

Khi lau mình, ta đặc biệt không thể rời tay khỏi bộ ngựk của hắn.

Ngoài cửa có bóng người dừng lại.

Tay ta đặt trên ngựk Chu Ký An.

"Phu quân, ngựk người thật lớn, thiếp yêu không rời tay được."

"Mau khỏe lại đi, nhìn người nằm đây, thiếp sắp không nhịn nổi nữa rồi."

Bên ngoài truyền đến tiếng va chạm, giống như ai đó đụng đổ chén trà nha hoàn bưng tới, rồi vội vàng bỏ chạy.

Trước mắt, Chu Ký An vẫn không có động tĩnh gì.

Trong phủ hầu chẳng ai nghĩ Chu Ký An còn có thể tỉnh lại, chỉ coi hắn là kẻ phế nhân mà chăm sóc.

Thế nên ta có thể tùy ý làm gì với Chu Ký An cũng được.

Ta bắt đầu châm c/ứu trên đầu hắn.

Chi chít như một con nhím.

Có chút buồn cười.

May mà Chu Ký An sẽ không bật dậy khỏi giường mà đá/nh ta.

Hai dòng m/áu mũi chảy ra từ lỗ mũi Chu Ký An.

Ta vừa định lau đi, hắn liền mở mắt.

Thật là ngượng ngùng.

Nhất là khi ta vẫn còn đang bóp lấy đầu ngựk của hắn.

Ta vội vàng buông tay ra.

Dư vị ch*t ti/ệt đó khiến Chu Ký An "ưm" một tiếng.

Một nơi nào đó dường như cũng theo đó mà tràn đầy sức sống.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Làm hoàng hậu năm năm, vị hôn phu ép ta làm thiếp

Chương 7
Khương Nguyệt Hồi mòn mỏi đợi chờ vị hôn phu Bùi Dữ suốt năm năm, nào ngờ chỉ nhận lại hài nhi đã chết do hắn cùng tiện tỳ sinh ra. Hài tử tắt thở, lời thề ước phản bội, khiến tâm can nàng lạnh lẽo thấu xương. Đến khi Bùi Dữ đại thắng hồi triều, vọng tưởng ban cho nàng vị trí bình thê để nhục nhã, lại chẳng hay biết nàng sớm đã là đương kim Hoàng hậu, mẫu thân của Thái tử. Trên điện Kim Loan, Hoàng hậu khoác phượng bào, lạnh lùng nhìn kẻ bạc tình quỳ dưới đất cầu xin tha mạng. Sau cùng, Bùi Dữ cùng Tô Thê Thê tương tàn mà chết trong ngục tối, Khương Nguyệt Hồi cùng Hoàng đế, Thái tử đón lấy hạnh phúc viên mãn. Một khúc ca báo thù đầy sảng khoái, tuyệt tác ngược luyến thời cổ trang.
Cổ trang
0