Lưỡi Dao Son Phấn

Chương 5

01/07/2026 23:14

Tiêu Minh Đình mắt đỏ ngầu, nhặt từng tờ giấy dưới đất lên. Hắn luôn đinh ninh Tiêu Minh Châu là muội muội ruột th!t cùng mẹ, nên đã dành hết thảy thiên vị cho nàng ta.

"Những điều nàng nói là thật."

"Phụ thân, người làm ra chuyện tày đình như vậy, còn lừa con yêu chiều đứa con ngoại thất này sao?"

Tiêu Tông Viễn sắc mặt xám ngoét, há miệng mà không thốt nổi nửa lời.

Tiêu Minh Châu nằm liệt dưới vũng nước, chẳng màng đến xiêm y ướt sũng, k/inh h/oàng lắc đầu liên tục.

"Ca ca, muội là muội muội ruột của huynh mà. Huynh đừng nghe nàng ta nói xằng nói bậy!"

Ta lạnh lùng nhìn bọn họ tan đàn x/ẻ nghé, đúng lúc đó quay sang nhìn Tạ Vô Hành.

"Tạ đại nhân chưởng quản Đại Lý Tự, trọng nhất là luật pháp. Tội lớn lấy thứ lo/ạn đích, lừa gạt triều đình nhận phong thưởng này, không biết nên xử trí thế nào?"

Tạ Vô Hành phẩy phẩy những hạt bụi không tồn tại trên tay áo, chậm rãi bước tới. Hắn thậm chí không buồn liếc nhìn Tiêu Minh Châu dưới đất, chỉ điềm nhiên nói với Tiêu Tông Viễn như đang làm việc công.

"Hầu gia, đã có nhân chứng vật chứng, việc này không còn là chuyện riêng tư trong Hầu phủ nữa. Bản quan thân là Đại Lý Tự khanh, nếu không biết thì thôi, nay việc liên quan đến pháp độ triều đình, Tạ mỗ không thể không xử lý công bằng."

"Tuy nhiên, chuyện x/ấu trong nhà không nên phô ra ngoài. Nếu Hầu phủ có thể tự mình dọn dẹp quy củ đích thứ tôn ti này, Đại Lý Tự cũng không cần vội vàng lập án bắt người."

Nói đoạn, Tạ Vô Hành ném cho ta một ánh mắt đầy ẩn ý. Ta thản nhiên gật đầu.

Nếu trước kia ta chỉ muốn tìm một chỗ dựa để ngồi vững ngôi vị chủ quản Hầu phủ, thì giờ đây, ta thực tâm muốn lấy mạng Tiêu Tông Viễn. Dám đem ta và người mẹ đã khuất ra làm trò đùa trong lòng bàn tay, ông ta đáng ch*t.

Đám quý phụ lần lượt cáo từ, trà còn chưa kịp uống cạn. Chưa đầy nửa ngày, vụ bê bối Định Viễn Hầu phủ sủng thiếp diệt thê, lấy con riêng giả làm đích nữ đã truyền khắp kinh thành.

Trong thư phòng, Tiêu Tông Viễn đ/ập nát cái nghiên mực trên bàn. Ông ta trừng mắt nhìn ta, h/ận không thể ăn tươi nuốt sống.

"Ngươi giờ đã hài lòng rồi sao? H/ủy ho/ại danh tiếng Hầu phủ, ngươi được lợi lộc gì! Ngươi tưởng cả đời này ngươi còn gả đi được sao?"

"Ngươi và Minh Châu đều là con ta, ta đã cho ngươi bao nhiêu thứ tốt, ngươi rốt cuộc còn muốn thế nào nữa?"

Ta kéo ghế ngồi xuống, tùy tiện nghịch cây bút lông sói trên bàn.

"Danh tiếng Hầu phủ là do chính ông tự hủy. Ta chỉ quan tâm, thực quyền Hầu phủ nằm trong tay ai."

Ta lấy từ trong người ra một cuốn sổ sách đã sao chép, chớp chớp mắt.

"Ta lớn lên ở bên ngoài, quen thói hoang dã rồi. Đến nơi mới, luôn muốn tự mình tìm đường. Chẳng ngờ nửa đêm canh ba, ta lại thấy cha mấy lần đi về phía hòn non bộ bên ao, ta liền đi theo."

"Đoán xem, ta phát hiện ra cái gì bên trong?"

Sắc mặt Tiêu Tông Viễn thay đổi hẳn. Ông ta hiểu rõ hơn ai hết, trong cơ quan đó cất giấu chính là mật sổ ghi chép việc ông ta buôn lậu quân mã mấy năm nay.

Ta nhướng mày nhìn ông ta: "Nếu ta giao nó cho Tạ đại nhân, Định Viễn Hầu phủ ngay cả ánh mặt trời ngày mai cũng không thấy được đâu."

Tiêu Tông Viễn lao tới định cư/ớp cuốn sổ, ta nhanh tay lẹ mắt, đạp đổ cái bàn chắn ngang hành động của ông ta. Con d/ao găm trong tay ta cắm phập vào cuốn sổ.

"Hầu gia đừng vội. Đây chỉ là bản sao chép. Bản gốc ta giấu ở một nơi tuyệt đối an toàn. Chỉ cần ta có chút sơ suất, hoặc sống ở Hầu phủ không thoải mái, bản gốc đó sẽ xuất hiện trên bàn làm việc của Tạ đại nhân."

Tiêu Tông Viễn nghiến răng, trừng trừng nhìn ta, giọng nói lạnh lẽo.

"Rốt cuộc ngươi muốn gì?"

Ta rút d/ao găm ra, thản nhiên đáp:

"Đơn giản thôi, giao lại quyền quản gia và chìa khóa kho bãi, từ hôm nay, Hầu phủ do ta quyết định."

"Ngoài ra, ta không thích Tiêu Minh Châu. Xét vì nó là con gái cha, nên giáng xuống làm thứ nữ, dọn khỏi chính viện, cút về cái hang chó ở Tây Viện mà ở. Nguyệt lệ phát theo tiêu chuẩn tỳ nữ."

"Cuối cùng, hôn ước của Tạ Vô Hành vốn dĩ là định cho đích nữ Hầu phủ. Ngày mai ông đích thân đến Tạ gia, đổi canh thiếp thành tên của ta."

Tiêu Tông Viễn không còn đường lui. Chiều hôm đó, ta dẫn theo Vương bà tử và mấy tên hạ nhân thô kệch, đạp cửa phòng Tiêu Minh Châu.

Tiêu Minh Châu vẫn đang gào khóc, thấy ta bước vào liền thét lên.

"Ngươi cút ra ngoài, đây là phòng của ta!"

Ta không nói nhảm với nàng ta, trực tiếp vung tay.

"Tất cả những thứ vượt quá quy chế trong phòng này, l/ột sạch cho ta, sung vào công quỹ."

Đám tỳ nữ ùa vào, không chút lưu tình bắt đầu dọn dẹp. Tiêu Minh Châu lao lên định đá/nh ta, bị ta trở tay t/át ngã xuống đất.

Cái t/át này ta dùng hết mười phần sức lực, nửa khuôn mặt nàng ta sưng vù lên ngay tức khắc.

"Ngươi dám đá/nh ta? Ta là đứa con gái cha yêu thương nhất!"

Ta ngồi xổm xuống, vỗ vỗ lên mặt nàng ta.

"Đáng tiếc thay, ở Định Viễn Hầu phủ này, ngươi và người cha tốt của ngươi, đều phải nghe lệnh ta."

Tiêu Minh Châu bị dọn sang Tây Viện. Mất đi gấm vóc lụa là và sơn hào hải vị, cái thân x/ác yếu ớt của nàng ta nhanh chóng không chịu nổi. Tiêu Tông Viễn đã giao dịch với ta nên ngày ngày đi vòng tránh nàng ta, dù có chạm mặt cũng giả vờ như không thấy. Tiêu Minh Đình lại càng h/ận nàng ta vì bao năm qua đã lừa gạt mình. Hắn ngày ngày mượn rư/ợu giải sầu, không muốn gặp lại muội muội này nữa.

Suy đi tính lại, Tiêu Minh Châu chỉ còn biết đặt hết hy vọng vào Tạ Vô Hành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm