Nàng ta đinh ninh rằng chỉ cần Tạ Vô Hành chịu ra mặt, nàng ta sẽ lật ngược được thế cờ.
Sau mấy ngày mưa thu tầm tã, Tiêu Minh Châu bất chấp sự ngăn cản, chạy đến ngoài nha môn Đại Lý Tự để cầu kiến.
Nàng ta quỳ trong bùn đất, khóc lóc thảm thiết, hy vọng có thể ép Tạ Vô Hành phải lộ diện.
Thế nhưng nàng ta không hiểu.
Bất kể là ai, cũng chẳng ai muốn bản thân bị dư luận ép buộc.
Chiều tối, cửa bên của Đại Lý Tự mở ra, xe ngựa chậm rãi lăn bánh.
Tiêu Minh Châu như kẻ ch*t đuối vớ được cọc, lao tới chặn trước xe ngựa, lộ ra gương mặt đầy vẻ đáng thương.
"Vô Hành ca ca, là Minh Châu đây!"
"Huynh c/ứu muội với, nếu huynh không tới, muội sẽ bị con đàn bà đ/ộc á/c kia ứ/c hi*p đến ch*t mất!"
Xe ngựa dừng lại.
Tiêu Minh Châu ngẩng đầu đầy hy vọng, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong xe, nàng ta như bị sét đá/nh ngang tai.
Ta ngồi đối diện Tạ Vô Hành, tay nâng chén trà nóng, đầy hứng thú quan sát bộ dạng nhếch nhác của nàng ta trong bùn lầy.
"Muội muội ăn mặc thế này quả là có gu đ/ộc lạ, sớm nói muốn gặp Tạ đại nhân là được rồi. C/ầu x/in ta, chẳng phải ta sẽ dẫn muội tới sao?"
Tạ Vô Hành liếc nhìn ta, giọng lạnh nhạt.
"Xông vào quan viên triều đình, theo luật đá/nh hai mươi trượng."
"Lôi xuống, đá/nh."
Thị vệ lập tức tiến lên, lôi Tiêu Minh Châu ra ven đường.
Nàng ta thét lên đầy khó tin.
"Vô Hành ca ca, tại sao huynh lại ở cùng ả? Ả là một con thôn nữ không có giáo dưỡng, loại đàn bà đ/ộc á/c này căn bản không yêu huynh, ả chỉ cố tình chọc tức muội thôi!"
Ta khẽ cười, đặt chén trà xuống.
Tiêu Minh Châu thật là ngây thơ, nàng ta tưởng kẻ như Tạ Vô Hành lại cần một người đàn bà ng/u xuẩn yêu hắn sâu đậm sao?
Xe ngựa lại chuyển bánh, bỏ mặc tiếng khóc gào của Tiêu Minh Châu lại phía sau.
Tạ Vô Hành lấy trong ngăn bí mật ra một văn thư, đẩy về phía ta, giọng cũng dịu lại đôi phần.
"Hầu gia hôm nay đã nhờ người gửi canh thiếp đã đổi tới rồi."
"Cách làm hôm đó của nàng, không tệ. Nay ta ở Đại Lý Tự, dựa theo tốc độ thăng tiến nhân tài của bệ hạ, không quá ba năm, vị trí này của ta sẽ còn thay đổi."
"Ta cần một người giúp ta quản lý nội trạch, kết giao với phu nhân các phủ, còn nàng với tư cách là chủ mẫu nhà họ Tạ, chỉ cần không làm chuyện hại đến nhà họ Tạ và xã tắc, những việc khác ta sẽ không quản."
Ta chăm chú lắng nghe, cúi đầu nhìn lướt qua.
Hắn cần điểm yếu của Hầu phủ, cần sự hỗ trợ của chủ mẫu, còn ta cần sự che chở từ quyền thế của hắn.
Ta khẽ cong môi.
"Tạ đại nhân là người sảng khoái, ta nguyện gả vào nhà họ Tạ."
Trong mắt Tạ Vô Hành thoáng qua tia hứng thú.
"Nàng chắc chắn đến thế sao, gả cho ta rồi, nàng trấn áp được lũ yêu m/a q/uỷ quái trong hậu trạch chứ?"
Ta đẩy văn thư trả lại cho hắn.
"Chỉ cần quyền lực trong tay đại nhân đủ cứng, thanh đ/ao trong tay ta sẽ đủ sắc."
"Quan trọng nhất là, ta không yêu đại nhân, không quan tâm Định Viễn Hầu phủ, nên đương nhiên không có điểm yếu."
Xe ngựa đưa ta đến cửa sau Hầu phủ.
Tỳ nữ thân cận của Tiêu Minh Châu đã sớm ló đầu ra cửa ngóng đợi, thấy ta trở về liền chạy vào báo tin.
Kể từ khi biết canh thiếp đã đổi thành tên ta, Tiêu Minh Châu hoàn toàn phát đi/ên.
Nàng ta tìm đến Tiêu Minh Đình khóc lóc kể lể, nói ta không chỉ cư/ớp đi thân phận của nàng ta, mà còn muốn cư/ớp đi người đàn ông nàng ta yêu nhất đời này.
Tiêu Minh Đình dù h/ận nàng ta, nhưng thấy bộ dạng đáng thương này lại mềm lòng, dù sao cũng là mười lăm năm gắn bó.
Khi nhận được tin này, ta chẳng phản ứng gì.
Tiêu Minh Đình muốn tự tìm đường ch*t, ta không ngại tiễn hắn một đoạn.
Đêm đó, bữa tối của ta có thêm một bát canh yến sào bổ huyết.
Tỳ nữ bưng canh ánh mắt đảo liên hồi, tay run đến suýt làm rơi bát.
Ta quá quen với kiểu chột dạ này rồi.
Trước kia ở dưới quê, để tranh giành một miếng ăn, th/ủ đo/ạn hạ lưu nào ta chưa từng thấy chứ.
Ta dùng kim bạc thử, đầu kim không đổi màu.
Nhưng bưng lên ngửi gần, một mùi hương lạ rất nhạt lẫn trong vị tanh ngọt của yến sào.
Là th/uốc kích dục loại hạ đẳng.
Không cần nghĩ cũng biết, đây chắc chắn là kịch bản Tiêu Minh Đình sắp đặt cho muội muội tốt của hắn.
Ta không vạch trần, dặn dò Vương bà tử.
"Đến Tây Viện bảo nhị tiểu thư, nói thế tử có việc quan trọng tìm nó, bảo nó đến chính viện của ta ngay. Tiện thể, bưng nguyên bát yến sào này qua cho nó, bảo là ta ban thưởng."
Vương bà tử giờ đây phục tùng ta răm rắp, không nói hai lời liền đi ngay.
Nửa canh giờ sau, đêm đã khuya.
Tiêu Minh Châu quả nhiên hân hoan chạy tới, nàng ta tưởng Tiêu Minh Đình đã thành công, đang chờ xem trò cười của ta.
Ta đứng trong bóng tối, nhìn nàng ta bước vào căn phòng phụ đã được ta sắp đặt sẵn.
Không lâu sau, trong phòng phụ vang lên tiếng thở dốc nặng nề và ti/ếng r/ên rỉ không thể kìm nén của nữ nhân.
Tiêu Minh Đình tính toán rất kỹ.
Hắn m/ua chuộc lão góa vợ nổi tiếng hoang d/âm trong kinh thành, gã công tử ăn chơi trác táng chột một mắt nhà Thái úy Lý, lén đưa vào phủ từ cửa sau.
Đúng giờ, Tiêu Minh Đình dẫn Tiêu Tông Viễn cùng đám hạ nhân, cầm đuốc khí thế hung hăng đạp cửa chính viện.
"Tiêu Ngọc Thôi, đồ đàn bà không biết liêm sỉ. Chưa xuất giá mà dám tư thông với đàn ông bên ngoài ngay trong phủ, hôm nay ta phải thay Hầu phủ dọn dẹp môn hộ!"
Tiêu Minh Đình gào lên đầy vẻ chính nghĩa.
Ta từ sau cột hiên phòng chính chậm rãi bước ra, tay còn bưng đĩa hạt dưa đã bóc vỏ.
"Huynh trưởng hỏa khí lớn thế, hôm nay ta đắc tội gì huynh sao?"