"Tự mình làm chuyện thất đức, còn mặt mũi nào mà khóc lóc kể khổ ở đây? Đúng là không biết x/ấu hổ!"
Mọi người người nói một câu, kẻ bồi một tiếng, khiến bà già đỏ bừng mặt, chỉ h/ận không thể tìm cái lỗ nẻ nào đó mà chui xuống.
Bà ta không bao giờ dám ra đầu làng khóc lóc kể lể nữa.
Người trong thôn cũng chẳng ai muốn đếm xỉa đến bà ta.
Khi cô Trần kể lại những chuyện này cho chúng tôi nghe, cô cười đến mức vỗ đùi bôm bốp:
“Đúng là quả báo! Giờ bà ta ở trong thôn, đến một người nói chuyện cùng cũng không có.
“Ngày nào cũng chỉ biết ru rú trong nhà, cửa cũng không dám bước ra.
“Tôi xem từ nay về sau bà ta còn dám đi b/ắt n/ạt người khác nữa không!”
Bà nội nghe xong cũng cười tít cả mắt:
“Đáng đời! Đây chính là á/c giả á/c báo.”
Tôi và Vũ Cẩn nhìn nhau, cũng mỉm cười.
Trong lòng bỗng nhiên hiểu ra câu nói của bà nội:
Nhịn một chút thì u nang buồng trứng, lùi một bước thì nhân xơ tuyến v*.
Bị người ta b/ắt n/ạt đến tận cửa nhà mà không biết phản kháng, thì đó không phải là lương thiện, mà là hèn nhát.
(Hết truyện)