Một chén tuyết

Chương 6

01/07/2026 23:33

Bỗng nhiên ta nhớ tới bản thân cũng từng bắt chước văn phong của chàng mà viết văn, liền kể chuyện này cho chàng, muốn chàng sửa giúp ta. Trần Chiêu Viễn ấp a ấp úng, chỉ nói muốn mang vào thư phòng xem kỹ.

Chẳng bao lâu sau là thọ thần của Thái hậu, ta dẫn Nhị cô nương cùng vào cung. Tương Tương tò mò nhìn đông ngó tây, nắm ch/ặt lấy tay ta.

"Đoạn di, đây là hoàng cung sao? Đẹp quá."

Lúc tới, Đại lang quân dặn con bé không được gây họa cho ta, Nhị cô nương ngoan ngoãn đi theo ta, không rời nửa bước. Thái hậu ban cho con bé bánh ngọt, con bé hiểu chuyện mà dập đầu tạ ơn. Mọi người đều nói tính cách Nhị cô nương rất được lòng người.

Trên chủ vị, Bệ hạ chỉ ngồi được một lúc rồi rời đi. Cung nữ rót rư/ợu, làm đổ lên người ta. Ta đi tới thiên điện thay y phục, thiếu niên đế vương đang đợi ở đó. Ánh mắt người phức tạp, có h/ận, lại có cả gh/en t/uông.

Người hỏi ta: "Nàng sống thế nào?"

Chưa đợi ta trả lời, người lại nói: "Không ngờ nàng lại sống tốt với kẻ họ Trần kia đến vậy."

Những ngày ở Hàn lâm viện của Trần Chiêu Viễn chẳng dễ dàng gì, nhưng chàng luôn nói không sao. Trước khi vào cung lần này, lão phu nhân tìm ta, bảo ta nói giúp Trần Chiêu Viễn vài câu trước mặt Bệ hạ hoặc Thái hậu. Ta đã nhắc chuyện này với Thái hậu rồi.

Bệ hạ hôm nay vô cùng khác lạ, hỏi ta có yêu cầu gì không.

"Không có."

Ngày thứ hai, Trần Chiêu Viễn bị giáng chức. Ngày thứ ba, bị giáng chức lần hai. Ngày thứ tư, bị trục xuất khỏi kinh thành.

Ta vào cung c/ầu x/in Thái hậu mới biết đó là ý của Bệ hạ. Ta muốn đi tìm Bệ hạ nhưng Trương Văn Viễn ngăn ta lại. Hắn nói Thái phó liên lạc với vài vị phụ chính đại thần, muốn chọn hoàng hậu cho Bệ hạ, tâm trạng người gần đây không tốt.

Trần Chiêu Viễn bị trục xuất khỏi kinh, lão phu nhân làm lo/ạn mấy ngày, bắt ta đi tìm Thái hậu, tìm Hoàng đế.

"Mẫu thân, đủ rồi." Trần Chiêu Viễn sai người đưa lão phu nhân đi nghỉ ngơi, bảo ta đừng để tâm những lời của bà.

"Chỉ là Mi Trân, lần này ta đi không biết bao giờ mới trở về, mẫu thân và bọn trẻ đành gửi gắm cả vào nàng."

Sau khi Trần Chiêu Viễn đi, gánh nặng trong nhà đều đổ lên vai ta. Mấy cửa tiệm m/ua trước đó lần lượt có thu nhập, không đến mức ngồi không ăn núi lở. Lão phu nhân lúc thì đ/au đầu, lúc thì nóng sốt. Nghe tin cháu dâu bên nhà mẹ đẻ có th/ai, bà lại nói ta thành thân lâu thế này mà ngay cả một quả trứng cũng không đẻ nổi. Lời này nghe thật khó nghe, ngay cả Đại lang quân cũng không nghe nổi nữa.

"Tổ mẫu, người đừng nói Đoạn di như vậy."

Lão phu nhân nói Đại lang quân cũng bất tài y như người mẹ quá cố, chỉ biết đứng về phía mẹ kế. Bà nh/ốt cả hai đứa trẻ trong viện của mình, không cho ta gặp. Nhưng mỗi tháng, lão phu nhân vẫn không bỏ sót ngày nào mà hỏi xin tiền ta. Nghe hát, đi quán ăn, ủng hộ đào hát, cuộc sống còn thoải mái hơn cả các nương nương trong cung.

Xuân Lan không nhìn nổi nữa.

"Phu nhân, lão phu nhân này cũng quá đáng quá rồi."

Dù sao cũng là mẹ của Trần Chiêu Viễn. Ta không ngại nhẫn nhịn một chút. Vừa nói, ta vừa viết thư hồi âm cho Trần Chiêu Viễn đang ở xa tận Giang Châu. Lại nhớ tới chuyện chàng vẫn chưa xem xong bài văn của ta, trong lòng có chút tiếc nuối.

Xuân Lan nói lão phu nhân dạo này không ở nhà, nh/ốt hai đứa trẻ trong phòng. Hai đứa còn nhỏ, ta sợ xảy ra chuyện. Đi tới nơi, ngửi thấy mùi khét lẹt. Ta sai người phá cửa viện. Trong phòng ch/áy rồi.

Hóa ra hôm nay là ngày giỗ của Tạ phu nhân, hai đứa trẻ cúng tế mẹ, không cẩn thận làm ch/áy phòng ngủ. Lão phu nhân về nhà, vừa xót chiếc màn mới m/ua, vừa không muốn bỏ tiền sửa sang nhà cửa.

"Mẫu thân, cánh tay Tương Tương bị bỏng rồi."

Ta thất vọng cùng cực về lão phu nhân, không nói thêm với bà lời nào, sai người chuyển đồ đạc của hai đứa trẻ sang viện của ta. Ta dẫn Xuân Lan tới bôi th/uốc cho Nhị cô nương. Con bé chịu đ/au, không hề kêu một tiếng.

"Đợi hai ngày nữa con đỡ hơn, chúng ta cùng tới chùa Chiêu Dương cúng tế cho mẫu thân của con một chút."

Nhị cô nương bé bỏng dang tay lao vào lòng ta.

"Không cần đâu ạ, mẹ con nói không cần làm phiền người khác."

Sau khi thành hôn, Trần Chiêu Viễn luôn nói mình nặng tình sâu đậm với Tạ phu nhân, nhưng ta chưa bao giờ nghe chàng kể Tạ phu nhân là người thế nào. Mà là từ hai đứa trẻ, ta biết được không ít chuyện về bà. Bà là người hiểu lòng người, biết nghĩ cho người khác.

Ta càng lúc càng tò mò về Tạ phu nhân bạc mệnh kia. Rốt cuộc là người phụ nữ thế nào mà có thể nuôi dạy ra những đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện đến thế.

Sau khi Nhị cô nương khỏi b/ệnh, luôn đi theo ta. Khi ta đọc sách, con bé lại nằm bò trước bàn sách.

"Đoạn di, mẹ con trước kia cũng rất thích đọc sách viết văn."

"Nhưng con chưa từng thấy, sau khi mẹ mất, cha đã cất hết những thứ đó đi rồi."

Người thích đọc sách viết chữ trên đời nhiều vô kể, ta không để tâm lời của Nhị cô nương. Cho đến một ngày, khi ta dọn dẹp đồ đạc cho con bé, phát hiện trong chiếc hộp gỗ dưới đáy hòm có nửa tờ giấy rắc vàng đã ố vàng.

Trên đó là bài văn của Trần Chiêu Viễn thời trẻ, nhưng nét chữ không phải là của chàng.

Trong lòng ta mơ hồ dấy lên một nghi ngờ. Nhưng không dám khẳng định.

Tại sao mỗi khi nhắc tới bài văn của chàng, chàng lại ấp a ấp úng?

Tại sao sau khi Tạ phu nhân qu/a đ/ời, chàng lại không viết nổi văn chương, ở Hàn lâm viện khắp nơi đều bị người ta chèn ép?

Tại sao từ khi Tạ phu nhân gả cho chàng, hai nhà Tạ Trần không hề có lấy nửa phần qua lại?

Ta lén tìm người điều tra chuyện hai nhà Tạ Trần. Nha hoàn từng hầu hạ Tạ phu nhân nói, Tạ phu nhân văn tài xuất chúng, không thua kém gì bậc đại gia.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày trước ngày được tuyển thẳng, tôi phát hiện bạn trai đang giải cứu em kế

Chương 7
Giới thiệu: Trước thềm công bố danh sách bảo lưu đại học năm cuối cấp, Hứa Ninh phát hiện trong ghi chú của bạn trai Chu Tự Bạch có một kế hoạch mang tên "Kế hoạch cứu rỗi cuộc đời Nguyễn Nguyễn": đầu tiên là cướp đi suất bảo lưu của cô, sau đó hủy hoại học bổng của cô. Em gái kế giả vờ đáng thương, tung tin đồn cô bắt nạt mình, còn Chu Tự Bạch hết lần này đến lần khác đứng về phía đối lập với cô. Hứa Ninh buộc phải chuyển trường, sống trong tầng hầm, dựa vào việc làm thêm và giải đề để lội ngược dòng trở thành thủ khoa khối tự nhiên của Nam Thành. Nhiều năm sau, cô kết hôn với nam phụ dịu dàng, còn Chu Tự Bạch sống độc thân cả đời, để lại một bức thư dài đầy hối hận: "Quá trình rời xa em đã khiến anh phát điên, nhưng anh biết rằng cứ mãi quấn lấy em chỉ khiến em thêm chán ghét mà thôi." Một câu chuyện tình yêu thanh xuân ngược tâm, từ sự phản bội đến hành trình tự cứu rỗi chính mình.
0