Tôi đã ch*t vì đỡ tên cho Thẩm Độ.
Đạn mạc nói với hắn: 【Khương Hành không ch*t được đâu, cô ta còn sống đấy.】
Hắn không tin, khóc ròng rã ba ngày ba đêm, rồi phát hiện ra tôi thực sự sống lại.
Lần thứ hai, tôi vì tìm thảo dược cho hắn mà ngã xuống vách núi, hắn không còn khóc nữa.
Lần thứ sáu, hắn bắt tôi c/ắt cổ tay lấy m/áu cho bạch nguyệt quang.
Đây là lần thứ mười.
Tôi và Liễu Thi Âm cùng bị bắt, khi phải chọn một trong hai.
Hắn không chút do dự chọn tôi ch*t.
"Dù sao cô ngã ch*t rồi cũng sống lại được mà."
Nhưng hắn không biết rằng, lần này tôi thực sự đã ch*t.
Sau đó, người người truyền tai nhau.
Thái tử đã phát đi/ên sau khi Thái tử phi qu/a đ/ời.
Ngày ngày bắt thầy phù thủy làm phép trước qu/an t/ài băng.
Còn hắn tự c/ắt cổ tay lấy m/áu, miệng lẩm bẩm:
"Sống lại đi, sống lại đi."
1.
Trên tường thành gió thổi rất mạnh.
Tôi và Liễu Thi Âm cùng bị treo bên ngoài tường thành.
Thẩm Độ ghì ngựa đứng dưới chân thành, nhìn chúng tôi qua màn gió cát mịt m/ù.
Vừa thấy hắn, Liễu Thi Âm lập tức khóc như hoa lê đẫm mưa:
"A Độ ca ca, đừng quan tâm đến muội, hãy c/ứu tỷ tỷ... Muội ch*t cũng không sao đâu..."
Giọng nói không lớn không nhỏ, vừa vặn truyền khắp ba quân.
Thẩm Độ siết ch/ặt thanh ki/ếm.
Tướng lĩnh quân phản lo/ạn cười lớn, chỉ vào hai chúng tôi:
"Sống một, ch*t một."
Thẩm Độ im lặng rất lâu, không biết đang nghĩ gì.
"A Độ ca ca, chọn tỷ tỷ đi, Thi Âm ch*t cũng không sao đâu."
Nói xong, nàng ta bắt đầu nức nở.
Tôi bị treo bên cạnh mà cạn lời.
Kỹ năng diễn xuất của nàng ta vẫn vụng về như thế.
Khóc mà chẳng rơi lấy một giọt nước mắt.
Nghe thấy lời này, Thẩm Độ nhìn về phía tôi.
Ngay khi hắn sắp đưa ra lựa chọn.
Đạn mạc lại xuất hiện.
【Nam chính dùng n/ão chút đi, Khương Hành rõ ràng là đang diễn, nhìn người cô ta sạch sẽ kìa, đâu có giống bộ dạng bị bắt đi chịu khổ.】
【Rõ ràng là Khương Hành cấu kết với quân phản lo/ạn dựng lên màn khổ nhục kế này, vậy mà nam chính vẫn còn do dự, đúng là ng/u ch*t đi được.】
【Còn do dự cái gì, dù sao Khương Hành cũng chẳng ch*t được, bảo bối của chúng ta ch*t mới là ch*t thật.】
Lại là mấy dòng đạn mạc đó.
Những dòng đạn mạc xuất hiện từ vài năm trước, chuyên thêu dệt sự thật.
Nhưng trớ trêu thay, Thẩm Độ lại cực kỳ tin tưởng chúng.
Trước kia tôi không ch*t được là vì cốt truyện chưa đi đến nút thắt quan trọng.
Hệ thống sẽ không để nhân vật mấu chốt như tôi t/ử vo/ng.
Mà hôm nay, chính là cốt truyện quan trọng cuối cùng.
Chỉ cần đi hết.
Tôi sẽ không hồi sinh nữa, mà sẽ trở về hiện đại.
Dường như đã hạ quyết tâm.
Thẩm Độ dưới chân thành ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Liễu Thi Âm rồi dừng lại trên người tôi.
"Để cô ta ch*t."
2.
Hắn đang chỉ tôi.
Liễu Thi Âm lập tức thét lên:
"Không! Tỷ tỷ đối xử với chàng tốt như vậy, sao chàng có thể để tỷ ấy ch*t? Hãy để muội ch*t! Để muội ch*t thay tỷ tỷ!"
Nàng ta giãy giụa, khóc đến x/é lòng, cả người chao đảo trên tường thành.
Ai nấy đều cho rằng nàng ta quá lương thiện, quá vô tư.
Thà mình ch*t còn hơn để người khác phải ch*t.
Chỉ mình tôi biết, tất cả đều là khổ nhục kế của nàng ta.
Tướng lĩnh quân phản lo/ạn cười lớn, hỏi Thẩm Độ:
"Nghĩ kỹ chưa? Chọn cô ta à?"
Tôi nhìn Thẩm Độ, trong lòng vẫn còn nhen nhóm hy vọng.
Ngộ nhỡ thì sao?
Ngộ nhỡ hắn đổi ý thì sao?
Nhưng Thẩm Độ lại chẳng hề bận tâm:
"Đúng, chọn Khương Hành ch*t."
Sợi dây của tôi bị một nhát ch/ém đ/ứt, tôi rơi thẳng xuống.
Tiếng gió rít bên tai, tôi thấy Thẩm Độ đột ngột thúc ngựa lao tới.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, môi r/un r/ẩy, roj ngựa quất lên thân ngựa đến mức đầy vết m/áu.
Hắn phi nhanh đến mức gần như giây tiếp theo có thể đỡ lấy tôi.
Tôi cứ ngỡ hắn đến để đón mình.
Nhưng hắn lại quay đầu ngựa.
Móng ngựa cày một đường rãnh sâu trên mặt đất rồi lao về phía Liễu Thi Âm.
"Thẩm lang... muội biết chàng sẽ đến đón muội mà..."
Giọng nàng ta ngọt như mật, khi rúc vào lòng hắn, những ngón tay còn vẽ vòng tròn trên ngựk hắn.
Thanh đ/ao của tướng lĩnh quân phản lo/ạn vẫn giơ giữa không trung, sững sờ một lúc rồi ch/ửi thề:
"Mẹ kiếp, thế này cũng được à?"
Tôi không còn tâm trạng để ch/ửi bới.
Vì tôi đã tiếp đất.
Cắm đầu xuống.
Tiếng xươ/ng cốt vỡ vụn vang lên từ trong hộp sọ tôi, nghe thật trầm đục.
Tầm nhìn của tôi chuyển sang màu đỏ và đen.
Tôi không còn cảm thấy đ/au nữa, nhưng những ngón tay dường như vẫn còn cử động được.
Tôi vẫn còn có thể sống.
Tôi muốn cầu c/ứu Thẩm Độ ở bên cạnh.
Nhưng vừa giơ tay lên đã nghe tiếng x/é gió.
Vô số mũi tên vốn dĩ nhắm vào Thẩm Độ.
Khi hắn rẽ hướng, những mũi tên cũng đuổi theo, rồi tất cả găm vào người tôi.
Mũi tên cuối cùng xuyên qua trái tim tôi.
Tôi cúi đầu, nhìn thấy mũi tên nhô ra từ ngựk.
Đằng xa, Thẩm Độ ôm ch/ặt lấy Liễu Thi Âm.
Nàng ta rúc trong lòng hắn, giọng mềm như bông:
"Thẩm lang, tỷ tỷ... tỷ ấy thật đáng thương..."
Cơ thể Thẩm Độ cứng đờ trong chốc lát.
Hắn muốn quay đầu lại.
Liễu Thi Âm lập tức ôm ch/ặt lấy cổ hắn, giọng nghẹn ngào:
"Thẩm lang đừng nhìn... muội sợ... muội sợ m/áu..."
Từ đầu đến cuối, Thẩm Độ không hề quay đầu.
Đám binh lính cuối cùng cũng hành động.
Họ ùa lên, bảo vệ cái x/ác đầy tên như con nhím của tôi.
Vì Thẩm Độ cho rằng, tôi vẫn còn sống được.
Giống như những lần trước.
Qua mấy ngày nữa sẽ sống lại thôi.
Thế nên hắn muốn mang th* th/ể của tôi đi.
3.
Khi tôi xuyên vào đây.
Hệ thống bảo tôi phối hợp hoàn thành cốt truyện thì có thể trở về hiện đại.
Nói xong, nó không bao giờ xuất hiện nữa.
Để được về nhà, tôi không màng thật giả, chỉ đành cắn răng làm theo.
Khi đó, Thẩm Độ chỉ là một hoàng tử không được sủng ái trong lãnh cung.
Còn tôi, là người hầu hạ trong lãnh cung đó.