Trên cõi đời này, ta chỉ yêu bạc tiền.
Năm ta lên chín, đại tỷ dỗ dành muội muội ngốc nghếch của ta giữa tiệc yến bắt chước chó bò, li/ếm thức ăn thừa của chó.
Ta quỳ rạp dưới đất, nâng một lượng bạc reo mừng: "Đại tiểu thư đã cười rồi! Đa tạ đại tiểu thư ban thưởng."
Năm mười hai tuổi, đại tỷ say mê nữ hiệp trong thoại bản, dùng phi tiêu vạch lên chân mày ta một vết s/ẹo, sau đó ban cho ta mười lượng bạc.
"Bị hủy dung nhan, ngươi sẽ không sinh lòng oán h/ận chứ?"
Ta dập đầu liên hồi, "Mười lượng bạc đã đủ m/ua mạng hèn của ta cùng muội muội, đa tạ đại tiểu thư."
Năm mười sáu tuổi, đại tỷ thầm thương thái tử, ta bày mưu để thái tử được ngắm nhìn dung nhan đại tỷ dù chỉ một thoáng.
Đại tỷ ban cho ta trăm lượng, cười tủm tỉm gọi ta là quân sư.
Sau đó thái tử nam hạ vi hành tra xét thiên tai, đại tỷ đưa ta đi du ngoạn xa rồi "tình cờ" gặp thái tử.
Trong màn mưa phùn mờ ảo, thái tử thấy đại tỷ phát cháo, nạn dân đột nhiên tranh giành, sắp nổi lo/ạn, ta kéo thùng cháo che chắn cho đại tỷ, "Kẻ nào còn tranh, ta đổ hết chỗ cháo này đi, chẳng ai được ăn nữa!"
Hỗn lo/ạn tạm yên.
Thái tử kinh diễm, lưu lại một câu thơ: "Mưa phùn phát cháo dung mạo bồ t/át, mưu khéo dẹp lo/ạn tấm lòng tuệ tâm."
Đại tỷ cười với ta, "Được thái tử tán thưởng, bổn tiểu thư sẽ thưởng ngươi ngàn lượng bạc!"
Tim ta đ/ập dồn dập, ngàn lượng bạc, đủ để ta đưa muội muội xuống Giang Nam an cư lạc nghiệp.
Nhưng sau khi hồi kinh, đại tỷ sai hạ nhân đưa muội muội toàn thân bẩn thỉu, m/áu me đầy người đến trước mặt ta.
Cười hì hì nói: "Nhị công tử phủ Trung Thừa để mắt đến nó, đã bỏ ra ngàn lượng m/ua nó ba đêm, còn không lĩnh thưởng của ngươi?"
Ta nhìn vào hòm bạc, ánh mắt lại chuyển sang vệt m/áu trên váy muội muội.
Sáng chói đến nhức mắt.
Nó mới mười ba tuổi, tâm trí chỉ như đứa trẻ lên năm.
Đại tỷ cười giục giã: "Còn không nhận thưởng, chẳng lẽ chê ít?"
Nụ cười của nàng không chạm tới đáy mắt.
Ta nghĩ mãi không thông, không biết đã đắc tội nàng lúc nào.
Là do bánh ngọt nàng muốn hôm trước m/ua về đã nguội chút?
Hay là bức họa ta chuẩn bị cho nàng ở yến hội lần trước chỉ đoạt giải nhì?
Hoặc... hoặc là sáng nay chải tóc cho nàng, vô tình làm đ/ứt một sợi tóc?
Ta quỳ trên đất, trong đầu trống rỗng.
Đại tỷ thấy ta hồi lâu không động đậy, cười như không cười: "Thu đi, lần này giúp bổn tiểu thư đại sự, ngươi có một tấm lòng linh lung thất xảo, về sau ta thực sự không thể thiếu ngươi."
Trong đầu ta vang lên một tiếng ầm, vạn ngàn tâm tư rối bời bỗng chốc quy về một mối, cuối cùng đã hiểu nguyên do.
Là do câu thơ thái tử lưu lại!
"Mưa phùn phát cháo dung mạo bồ t/át, mưu khéo dẹp lo/ạn tấm lòng tuệ tâm."
Nửa câu đầu khen đại tỷ,
Nửa câu sau lại nhắc đến ta.
Chỉ vì nửa câu thơ ngắn ngủi này.
Chỉ bảy chữ này.
Muội muội mới phải chịu kết cục thê thảm này.
Đây là cảnh cáo của đại tỷ, bảo ta không được phép tơ tưởng dù chỉ một phần!
Sắc mặt ta thoáng chốc trắng bệch.
Lúc sắp đi, đại tỷ lại liếc nhìn muội muội bên cạnh.
"Cũng là một tiểu mỹ nhân, ngươi yêu bạc tiền đến thế, chi bằng b/án muội muội ngươi cho nhị công tử phủ Trung Thừa, làm thông phòng cũng là phúc phận."
Nói đoạn, nàng lại hơi nhíu mày, "Thôi bỏ đi, chơi ba ngày rồi, e là cũng chán, muội muội ngươi không có phúc khí, không lọt vào mắt nhị công tử, bằng không hắn nhất định sẽ đến đòi người với ta."
Nàng che miệng cười một tiếng, thong dong bỏ đi.
Ta quỳ nguyên tại chỗ.
Một bàn tay nhỏ bé đột nhiên nắm lấy ngón tay ta.
Muội muội cẩn trọng nhìn ta, "đ/au..."
Ta chợt hoàn h/ồn, nắm lấy vai muội muội quan sát khắp nơi, "Chỗ nào đ/au?"
Muội muội như bị dọa sợ, lấy hết can đảm xoa xoa lòng bàn tay ta, rụt rè nói, "Tỷ tỷ, đ/au."
Ta lúc này mới phát hiện, nãy giờ ta nắm ch/ặt tay, lòng bàn tay gần như bị móng tay cào rá/ch chảy m/áu.
Muội muội lại từ hòm bạc đại tỷ để lại lấy ra một thỏi, đặt vào lòng bàn tay ta.
Cười với ta, "Bạc cho tỷ tỷ, tỷ tỷ, cười."
Nàng ngốc nghếch khù khờ.
Ta thực sự gh/ét nàng, cái gì cũng không hiểu.
Người khác bảo nàng quỳ dưới đất li/ếm giày, nàng còn móc bánh ngọt trong ngựk ra cho người ta ăn.
Đại tỷ cắn một miếng nhỏ rồi cố ý vứt xuống đất, nàng lại khư khư ôm vào lòng bảo vệ.
Khiến mọi người cười vang, rắc ra một nắm bạc vụn.
Đại tỷ liền bắt ta cùng tham gia trò diễn.
"Con ngốc nhỏ này là con chó chỉ biết li/ếm giày, ngươi là tỷ tỷ của nó, hẳn cũng là một con chó chứ?"
"Chó ngoan, dùng miệng nhặt những đồng bạc này lên, nhặt được bao nhiêu đều tính là thưởng cho ngươi!"
Ta quỳ trên đất, hai tay bị trói sau lưng, "Gâu."
"Con chó thật thông linh, còn biết tạ ơn!"
Lại một trận cười vang khắp nhà.
Muội muội cũng cười, tưởng ta đang chơi trò chơi với nàng.
Giống hệt như lúc này.
Giống hệt như mười sáu năm qua.
Ban đêm, ta đun nước, tắm rửa cho muội muội.
Vừa chạm vào nước, nàng đã đ/au đến hít hà, trong mắt đọng lệ.
Ta lúc này mới phát hiện, không chỉ những gì ta thấy, dưới lớp y phục, thân thể nàng chằng chịt vết bầm tím, m/áu th!t nhầy nhụa.
Ta bế muội muội ra khỏi nước, vắt khô khăn tay, cẩn thận né vết thương lau người cho nàng.
Sau đó lại lấy th/uốc nhờ người m/ua ra, bôi lên vết thương, "đ/au thì nói cho ta biết."
Thân thể nhỏ bé thế này, gần như không còn mảng da nào lành lặn.
Vừa chạm vào vết thương, người nàng đã run lên, nhưng không hề phát ra tiếng.
Ta cảm thấy bất thường, lại thấy nàng cắn ch/ặt môi, cắn đến chảy m/áu cũng không chịu khóc.
"Ta không khóc."
Nàng vội lau nước mắt, "Đại tiểu thư nói, chỉ cần ta ngoan ngoãn chơi trò chơi với nhị công tử, không khóc thì tỷ tỷ sẽ không bỏ ta."
"Nhị công tử chơi với ta, chỗ dưới rất đ/au, đâu đâu cũng đ/au, ta cũng không khóc đâu nhé."
Huyết khí xông thẳng lên đầu, trong đầu ta vang lên một tiếng ầm.