"Xin lỗi, tỷ tỷ quên m/ua kẹo hồ lô cho muội, rõ ràng hôm qua là sinh thần của muội."
"Tỷ luôn gò bó muội, ngay cả một xâu kẹo hồ lô nhỏ bé cũng thấy xa xỉ với muội, tỷ luôn nghĩ phải mau chóng gom tiền, để chúng ta có thể sớm rời khỏi phủ họ Thẩm, để tỷ có thể đưa muội đi ăn khắp những món muội muốn, chơi khắp những nơi muội thích."
"Tỷ sai rồi."
"Ninh Nhi, ta thấy rồi. Hôm qua, muội đang gọi, tỷ tỷ, b/áo th/ù cho muội, đúng không?"
Không ai đáp lại ta.
Không sao cả.
Đợi tỷ, Ninh Nhi.
Hầu như ai cũng nhìn ra, Thái hậu muốn gả Minh Châu quận chúa cho Thái tử.
Khoảng thời gian này, Mục Gia Mãn cùng Thái tử đi dạo xuân thưởng trà, chèo thuyền du hồ.
Đồ sứ vật dụng trong phòng đại tỷ lại thay một lượt mới.
"Mẫu thân, người cứ nói không vội, nay Thái tử điện hạ sắp cưới con nhỏ Minh Châu quận chúa kia rồi, rốt cuộc người có còn muốn con làm Thái tử phi nữa không!"
Phu nhân cười đầy bí ẩn: "Yên nhi, chớ có nôn nóng, mẫu thân tự sẽ mưu tính cho con. Minh châu dâng tận cửa, dù có chói lọi đến đâu cũng chỉ là mới mẻ nhất thời, chỉ có thứ không chiếm được, mới khiến người ta mãi mãi không quên."
Đại tỷ vẫn không cam tâm: "Nhưng mà..."
Phu nhân phất tay: "Được rồi, tính tình này của con cần phải mài giũa cho tốt, lui xuống đi."
Sau khi về phòng, đại tỷ ph/ạt ta quỳ trên mảnh sứ vỡ: "Cái đầu của ngươi đâu? Nay sự tình khẩn cấp, ngươi lại không nghĩ ra được một cách nào sao?"
"Tiểu thư bớt gi/ận, phu nhân nói rất có lý. Thái tử điện hạ chắc chắn có ý với tiểu thư, nay cũng chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi."
Ta rủ mi cúi đầu, nhìn bộ dạng nôn nóng phát đi/ên của đại tỷ, khẽ nhếch khóe môi.
Phải thêm một mồi lửa nữa.
Ít ngày sau, Thái hậu đi chùa Linh Ẩn cầu quẻ, gặp một vị cao tăng đắc đạo, chỉ một ánh nhìn đã biết thân phận Thái hậu, còn đoán được Thái tử và Minh Châu quận chúa là lương duyên trời định, có thể nối vận thêm màu.
Sau khi về cung, b/ệnh đ/au đầu của Thái hậu không chữa mà khỏi, đối với chuyện này càng tin tưởng không chút nghi ngờ.
Đại tỷ càng thêm sốt ruột.
"Mẫu thân thật hoang đường, con mà không ra tay, e là thánh chỉ ban hôn sắp xuống tới nơi rồi! Không, vị trí Thái tử phi chỉ có thể là của con!"
Liễu Oanh và Hồng Phất muốn khuyên đại tỷ nghe lời phu nhân, nhưng lúc này đại tỷ làm sao lọt tai được nữa?
Nàng ngược lại sinh lòng bất mãn với hai nha hoàn thân cận này, quay đầu chạy đến tìm ta.
"Trường Niệm tốt, ngươi mau giúp ta nghĩ xem, còn cách nào có thể khiến Thái tử chú ý đến ta?"
Khi đại tỷ đến tìm ta, ta đang say sưa đọc cuốn sách trên tay.
Thấy nàng, ta hoảng hốt giấu cuốn sách ra sau lưng: "Nhưng phu nhân nói..."
Đại tỷ tức gi/ận: "Chẳng lẽ ta còn không sai bảo được ngươi? Thứ sau lưng ngươi là gì? Lấy ra cho ta xem nào."
Thấy ta ấp úng, đại tỷ trực tiếp đưa tay ra cư/ớp.
Nàng xem vài trang nội dung, mặt đỏ bừng lên: "Thứ sách phóng đãng kinh thế tục này, ngươi lại dám..."
Ta vội vàng quỳ xuống c/ầu x/in: "Tiểu thư, ta biết sai rồi, cuốn sách này táo bạo mới lạ, rất b/án chạy, ngay cả nhiều nam tử cũng thích đọc, ta cũng chỉ nhất thời tò mò..."
Đại tỷ khựng lại.
Nàng lẩm bẩm: "Đúng, càng là thứ phóng túng mới mẻ, mới càng khiến người ta vui vẻ."
Càng nói, mặt nàng càng đỏ, ánh mắt cũng càng sáng.
Ta biết, mồi lửa này cuối cùng đã ch/áy rực.
Ít ngày sau vào tiết Thượng Tị, nhiều sĩ tử nghèo ở kinh thành tổ chức thi hội, đại tỷ nghe ngóng được Thái tử sẽ ẩn giấu thân phận đến dự.
Ngày thi hội, đại tỷ cải nam trang, hai bài thơ nàng m/ua được khiến các sĩ tử đua nhau tán thưởng, Thái tử cũng ẩn mình trong đó, liên tục vỗ tay.
Thi hội kết thúc, đại tỷ lúc rời đi bị Thái tử chặn lại.
Khóe miệng hắn nở nụ cười ôn nhu: "Ta không ngờ, Thẩm học tử không chỉ có tài tình, mà còn có tâm thế vì thiên hạ vì bách tính."
Đại tỷ ánh mắt e lệ: "Chỉ là kiến giải thô lậu, điện hạ đừng trách thần nữ."
"Nơi này làm gì có điện hạ với thần nữ nào chứ?" Thái tử tiến lại gần đại tỷ, vén một lọn tóc của nàng ra sau tai: "Ta lại rất trân trọng những khoảnh khắc nhẹ nhàng thế này."
Tim đại tỷ đ/ập thình thịch.
Thái tử điện hạ đối với ta quả nhiên là khác biệt.
Sau ngày đó, đại tỷ càng x/ác định đã tìm đúng cách.
Nàng và Thái tử liên lạc ngày càng mật thiết.
Họ thưởng thức món ăn dân dã trong đêm khuya, cùng cưỡi một con ngựa trong khu rừng vắng người.
Đại tỷ sẽ gửi những bức thư chứa chan tình cảm hàm súc khi hai ngày không gặp Thái tử,
Thái tử sẽ mang theo chiếc túi thơm đại tỷ tặng bên mình.
Thế nhưng ban ngày, Thái tử vẫn cùng Mục Gia Mãn dạo chơi biển hoa, ném tên b/ắn cung.
Điều khiến nàng sốt ruột hơn là, hôm nay trên triều đình, Hoàng đế hỏi về chuyện hôn sự của Thái tử, cố ý nhắc đến Mục Gia Mãn.
"Mục Gia Mãn, lại là ả! Nếu không vì nể nang bối cảnh sau lưng ả, Thái tử điện hạ căn bản sẽ không nhìn thêm ả lấy một cái!"
Ta thở dài: "Thái tử điện hạ ôn nhu như ngọc, nếu Minh Châu quận chúa dùng chút tâm tư nhỏ, e là điện hạ cũng chỉ có thể vì trách nhiệm mà chịu trách nhiệm với nàng ta, huống hồ còn có Thái hậu ủng hộ..."
Đại tỷ nắm ch/ặt tay, bảo ta truyền tin đến phủ Thái tử.
Ngày đó, nàng về rất muộn.
Vừa đúng lúc đụng mặt Liễu Oanh và Hồng Phất đang vội vã muốn vào bẩm báo phu nhân.
"Tiểu thư, người đi đâu về vậy? Phu nhân đã nói khoảng thời gian này chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là được, người tuyệt đối đừng trúng kế đấy!"
Sắc mặt vừa mới tươi tỉnh của đại tỷ lập tức tối sập tức tối sầm lại.