"Lão gia và phu nhân ngay trước bàn dân thiên hạ đã nhận Hồng Phất làm nghĩa nữ, còn đưa nàng ta đi lấy chồng thật vẻ vang."
Đại tỷ đứng bật dậy, ánh mắt đi/ên dại: "Tại sao? Tại sao phụ thân, mẫu thân lại đối xử với ta như vậy! Tại sao tất cả mọi người đều phản bội ta!"
Lãnh cung hẻo lánh lạnh lẽo, gió lùa mưa dột đã đành, đại tỷ cũng chẳng còn dám mơ tưởng đến điểm tâm tinh xảo hay lụa là gấm vóc nữa, nhưng một tháng nay thứ nàng ăn thường là đồ thiu thối, được ăn một miếng nóng đã là vận may lớn lao lắm rồi.
Cũng không có cung nhân hầu hạ, y phục phải tự mình giặt giũ đã đành, bô đêm là thứ người khác đã dùng, mùi xú uế bốc lên nồng nặc, lần đầu ngửi thấy đại tỷ đã nôn thốc nôn tháo, chưa kể còn phải tự mình dọn dẹp.
Dưới mắt nàng đen sạm, thần sắc tiều tụy, đôi bàn tay vốn mềm mại như ngọc nay đã nứt nẻ, một tháng này, nàng đã nếm trải không ít khổ sở.
Nhưng trong lòng nàng vẫn còn giữ lại một tia hy vọng,
Nàng vài lần nhờ ta đưa thư ra khỏi phủ Thái tử, gửi cho phu nhân và lão gia.
Ta đ/ốt tờ giấy thư đi, nói với nàng rằng, Đông cung canh phòng quá nghiêm ngặt, không thể đưa thư ra ngoài.
Nhưng nay nàng lại biết được, trong những ngày tháng nàng chịu khổ ở lãnh cung, cha mẹ nàng lại nhận kẻ th/ù làm dưỡng nữ, còn chuẩn bị tự tay dâng người đó lên giường ngủ của phu quân nàng.
Ta thở dài, chỉ rõ hướng đi cho nàng: "Phu nhân chẳng phải từng nói với người sao, sau khi vào Đông cung, mọi việc lấy lợi ích gia tộc làm trọng. Nay người không còn giá trị lợi dụng nữa, họ nhận thêm một dưỡng nữ để duy trì qu/an h/ệ với Thái tử, cả hai bên đều vui vẻ chấp thuận."
Lợi ích, mới là thứ lâu dài nhất.
Đại tỷ gào thét không cam tâm, hai tay ôm lấy đầu, đ/au đớn tột cùng.
Ba ngày sau, là ngày Hồng Phất chính thức được sắc phong làm Lương viên.
Tiền sảnh khách khứa đang vui vẻ, mọi người nâng ly chúc mừng, thì đại tỷ đột nhiên chạy ra ngoài.
Một người đàn bà bị đày vào lãnh cung, chẳng ai thèm canh giữ kỹ càng.
Cũng chính vì thế, đại tỷ mới có thể thuận lợi đến được tiền sảnh.
Ngay trước mặt mọi người, giọng nàng rõ ràng: "Thần nữ muốn tố cáo Lễ bộ thị lang Thẩm Trọng Lĩnh, vì quyền thế mà b/án con, cấu kết với Đông cung."
Từng chữ từng câu, lọt vào tai rõ mồn một.
Chẳng ai ngờ được,
Tiểu thư họ Thẩm từng cao cao tại thượng nay xuất hiện không chỉ tiều tụy, mà còn công khai kiện cả cha ruột mình!
Hiện trường xôn xao náo lo/ạn.
Thẩm phụ đứng dậy: "Nghịch nữ, ngươi làm cái gì vậy! Lui xuống!"
Thẩm phu nhân cố tỏ ra bình tĩnh, chỉ khi nhìn về phía đại tỷ trong mắt mới lộ ra chút đ/au đớn: "Yên nhi..."
Đại tỷ phát đi/ên: "Đừng gọi ta như thế! Ngươi, tất cả các người, đều làm ta buồn nôn!"
"Đã phản bội ta, thì cùng ch*t hết đi!"
Thái tử sai người đến lôi kéo đại tỷ, muốn dập tắt sự việc.
Nhưng không kịp nữa rồi, khách khứa có mặt rất đông, lại là tội lớn cấu kết với Đông cung, đã kinh động đến bề trên.
Cả đám người cho đến khi bị đưa đến trước mặt bệ hạ, vẫn còn ôm hy vọng mong manh.
Thẩm Minh Yên chỉ là lời nói suông, làm sao có thể kết tội họ?
Nhưng họ không ngờ, những gì đại tỷ biết, còn nhiều hơn họ tưởng tượng rất nhiều.
"Nếu ta không giấu giếm điều gì, thành thật khai báo, liệu có thể được khoan hồng?"
Khi Thẩm Minh Yên đọc vanh vách bản ghi chép việc cha mình b/án quan chức trước điện, tất cả mọi người lập tức toát mồ hôi lạnh.
"Đây là cuốn sổ sách ta vô tình phát hiện trong thư phòng của cha, cuốn sổ này hiện có lẽ vẫn còn nằm trong ngăn bí mật ở vách tranh tại mật thất thứ ba trong thư phòng đó."
Nàng quay đầu, nhìn Thẩm phu nhân cười tươi: "Mẫu thân, người dạy ta, lợi ích là trên hết."
Nghe nói ngày đó kịch tính vô cùng.
Đầu tiên là phát hiện Lễ bộ thị lang nhận hối lộ, b/án quan b/án tước, sau đó lại phát hiện trong mật thất những bức thư ước hẹn riêng tư giữa Lại bộ thị lang và Trung Thừa, từng việc từng việc một đều chỉ thẳng Thái tử kết bè kết phái, bao che thân tín, gây dựng thế lực trong triều.
Bệ hạ nổi trận lôi đình.
Chỉ sau một đêm, hai gia tộc sụp đổ, Thái tử bị phế.
Tất cả mọi người đều phải vào tù.
Bệ hạ cuối cùng quyết định, chủ phạm ch/ém đầu, những người còn lại đày đi xa ngàn dặm.
Lễ sắc phong của Hồng Phất ngày hôm đó không thành, nàng ta vẫn là thân phận nha hoàn, đêm đến thu dọn hành lý định bỏ trốn, nhưng lại bị người ta đá/nh th/uốc mê từ trước.
Khi mở mắt ra, nàng ta bị trói ch/ặt đưa đến trước mặt ta.
Ta trả tiền sòng phẳng: "Làm phiền đại ca."
Hồng Phất nhìn ta, ánh mắt sợ hãi, nước mắt chảy dài.
Ta ấn đầu nàng ta, từng chút từng chút nhấn xuống nước, cho đến khi nàng ta gần như nghẹt thở, ta lại để cho nàng ta tạm thời thở dốc.
Nàng ta giãy giụa đi/ên cuồ/ng, khó khăn lắm mới nhả được miếng giẻ trong miệng ra, liên tục c/ầu x/in.
Ta cười: "Vậy thì không được, ta là người công bằng nhất, việc ngươi và Liễu Oanh cùng làm, báo ứng này đương nhiên cũng phải tương xứng mới được."
Ta không biết mình đã lặp lại bao nhiêu lần, cho đến khi Hồng Phất hoàn toàn mất ý thức, ta lại ném x/ác nàng ta ra bãi tha m/a, mặc cho thú dữ x/é x/ác.
Còn cả Nhị công tử của phủ Trung Thừa.
Chặng đường lưu đày đầu tiên, ta đặc biệt thuê xe ngựa, theo đuôi từ xa.
Ta nhìn thấy hắn tranh giành không lại người khác, không được ăn no, còn bị đ/ấm đ/á túi bụi.
Thật thảm hại.
Đêm đến, ta dùng lại kế cũ, hắn cũng được người áp giải đưa đến trước mặt ta.
Ta ném cho tên áp giải một túi bạc: "Hai khắc sau đến đón nó."
Kẻ kia cân nhắc sức nặng túi bạc, vui vẻ rời đi.
Ta gi/ật miếng giẻ trong miệng hắn ra, dù sao cũng mới lưu đày không lâu, hắn vẫn còn chút khí thế.
"Ngươi muốn làm gì, ta cảnh cáo ngươi, ta là..."
"Suỵt. Ta không thích những kẻ quá ồn ào."