Cả nhà Tả tướng đích thân đến tiễn đưa.
Họ hết lần này đến lần khác khuyên ta ở lại, nói rằng "nhất định sẽ bảo vệ ta chu toàn".
Ta mỉm cười lắc đầu, khéo léo từ chối.
"Năm xưa ta bước vào chốn quan trường chỉ vì muốn b/áo th/ù. Nay đại th/ù đã báo, chốn quan trường này, ta cũng không muốn ở lại nữa."
"Ta muốn đến Lương Châu."
Trải qua tất cả những chuyện này, ta đã hoàn toàn thấu hiểu Thẩm Vãn Chu.
Kinh thành phồn hoa, tranh giành quyền lực, lòng người hiểm á/c này, chưa bao giờ là nơi ta nên ở lại.
Ta là kẻ th/ù dai, ngay cả Vương viên ngoại kẻ từng m/ua ta, cũng bị ta chỉnh cho đến mức nhận án t//ử h/ình.
Trên triều đình, đã có không ít người biết thân phận thật của ta là Thôi Phù, họ dâng sớ đàn hạch ta tội khi quân.
Tân đế hiện tại vì nể công lao của ta mà dung thứ, nguyện ý bảo vệ ta.
Nhưng về lâu về dài, nếu thân tín của ngài phạm pháp, nếu ta xử lý nghiêm minh, ngài chưa chắc đã dung nổi một vị bề tôi tà/n nh/ẫn, vô tình như ta.
Còn nếu bao che, thì lại chẳng phải là ta nữa rồi.
Ta không hợp làm quan.
Tả tướng bất lực, phái một đội hộ vệ tinh nhuệ đi theo bảo vệ ta suốt dọc đường.
Ta lên ngựa, vẫy tay từ biệt mọi người.
Trong hành lý có đựng bức thư mà Thẩm Vãn Chu gửi đến.
Thư rất ngắn.
Chỉ vỏn vẹn một câu.
"Rư/ợu ch/ôn dưới gốc cây năm ngoái đã thơm nồng nàn rồi, khi nào nàng trở về?"