Cô không gõ cửa, ngồi xổm trên bậc thềm bên ngoài phòng bảo vệ, ôm ch/ặt cặp sách trong lòng, đợi trời sáng. Mắt cá chân sưng vù, cô nới lỏng dây giày ra chứ không cởi hẳn.

Bảy giờ mười phút sáng, một chiếc xe điện dừng lại trước cổng trường. Cố Minh Viễn tháo mũ bảo hiểm, nhìn thấy Thẩm Chi đang ngồi xổm trên bậc thềm.

“Sao em lại ở đây?”

Thẩm Chi ngẩng đầu, môi nứt nẻ, mặt lấm lem bụi bặm, nhưng chiếc cặp vẫn ôm khư khư trước ngựk. Cô há miệng, những lời lẽ đã chuẩn bị sẵn từ trước không thốt ra được chữ nào. Cuối cùng chỉ nói một câu: “Thầy Cố, em không muốn lấy chồng, em muốn đi học.”

Cố Minh Viễn ngồi xổm xuống nhìn chân cô: “Chân em bị sao thế?”

“Nhảy cửa sổ nên bị trẹo ạ.”

“Nhảy cửa sổ?”

“Tầng hai ạ.”

Cố Minh Viễn không hỏi thêm nữa. Anh dắt xe điện vào trong, đưa cô lên văn phòng, rót một cốc nước nóng đặt lên bàn. Thẩm Chi kể về cuốn sổ bìa đỏ, kể về Trương Đại Quốc, kể về việc em trai gọi anh ta là “anh rể”. Khi kể, giọng cô rất bình thản, như đang đọc bài văn.

Cố Minh Viễn nghe xong, hồi lâu không lên tiếng. Sau đó, anh nói một câu: “Bà ấy không có quyền b/án em.”

Sống mũi Thẩm Chi cay xè, cô cố nén lại. Ngay từ khoảnh khắc nhảy cửa sổ, cô đã tự nhủ với lòng mình, không được khóc.

Cố Minh Viễn đưa cô đến phòng giáo vụ ngay trong ngày. Thành tích của Thẩm Chi ở đó, đứng trong top 3 toàn khối, hoàn toàn đủ điều kiện nhận học bổng và miễn giảm học phí. Người ở phòng giáo vụ lật hồ sơ, ngẩng đầu hỏi một câu: “Phụ huynh có đồng ý không?”

“Tôi đứng ra bảo lãnh.” Cố Minh Viễn cầm lấy tờ đơn, ký tên.

Buổi chiều, anh rút ba nghìn tệ từ ngân hàng đưa cho Thẩm Chi. Thẩm Chi lùi lại một bước.

“Nếu em thấy ngại thì cứ coi như là v/ay. Sau này đỗ đại học rồi trả thầy.” Cố Minh Viễn nhét tiền vào tay cô, “Nhưng em phải hứa với thầy một điều – mỗi kỳ thi, phải nằm trong top 5 toàn khối.”

Thẩm Chi đếm tiền hai lần, ba mươi tờ trăm tệ, không thừa không thiếu một tờ. Cô lấy cuốn sổ kia ra khỏi cặp, lật đến trang trống, viết:

“V/ay thầy Cố, 3000 tệ. Nhất định sẽ trả.”

Cố Minh Viễn liếc nhìn cuốn sổ đó, không nói gì.

Tối hôm đó, Thẩm Chi chuyển vào ký túc xá trường sắp xếp. Phòng sáu người, cô ngủ giường tầng trên, giường khung sắt, đệm mỏng, nhưng không bị rung lắc. Cô nằm xuống, nhìn chằm chằm lên trần nhà. Không có tiếng mẹ lật sổ sách, không có tiếng game ồn ào của em trai, không có sự im lặng mãi mãi của người cha. Sự yên tĩnh này khiến cô thấy không chân thực chút nào.

Cô mở cuốn sổ ghi chép, thêm một dòng cuối cùng vào cột của em trai: “Tính đến hôm nay, em trai đã tiêu tổng cộng: 87.600 tệ, không ai ghi chép, không ai đòi n/ợ.”

Lật sang trang mới, cô viết tiêu đề – “Thứ tôi n/ợ và thứ n/ợ tôi.” Dòng đầu tiên: N/ợ thầy Cố 3000 tệ. Sẽ trả.

Những ngày bình yên trôi qua được ba ngày. Ngày thứ tư, trong giờ tự học buổi sáng, Thẩm Chi đang học thuộc bài tiếng Anh thì ngoài cửa sổ truyền đến một âm thanh. Âm thanh đó xuyên qua sân trường, xuyên qua hành lang tòa nhà, xuyên qua lớp kính của ba mươi sáu ô cửa sổ lớp học, đ/âm thẳng vào tai cô.

“Con gái tôi ơi – nó bị người ta dụ dỗ đi mất rồi – mẹ đến c/ứu con đây –”

Tay Thẩm Chi cầm sách giáo khoa siết ch/ặt lại. Cả lớp đồng loạt quay đầu nhìn cô. Thẩm Chi quá quen với âm lượng của Chu Lan Chi. Cô lao ra cửa sổ nhìn xuống, cổng trường đã bị một đám người vây kín. Chu Lan Chi xõa tóc, ngồi bệt dưới đất, gào khóc thảm thiết. Thẩm Kiến Quốc đứng phía sau, hai tay đút túi quần, mặt đờ đẫn như khúc gỗ. Em trai không đến.

Chu Lan Chi túm lấy bất kỳ phụ huynh nào đi ngang qua:

“Chị ơi chị phân xử giúp tôi, tôi nuôi nó mười lăm năm trời, ăn của tôi mặc của tôi, thế mà nói bỏ đi là đi!”

Có phụ huynh bàn tán nhỏ: “Con bé này bị làm sao thế, nhà cửa đàng hoàng không ở lại chạy đến trường làm gì?”

“Chứ còn gì nữa, làm mẹ nuôi nó đâu có dễ dàng gì…”

Không ai hỏi tại sao cô lại bỏ đi.

Mười lăm phút sau, tại văn phòng hiệu trưởng. Thẩm Chi, Chu Lan Chi, Cố Minh Viễn, ba người ngồi ba cạnh một chiếc bàn. Hiệu trưởng và trưởng phòng giáo vụ ngồi ở giữa.

Chu Lan Chi vừa vào cửa đã thay đổi thái độ. Bà lau khô nước mắt, ngồi xuống, cầm chén trà lên uống một ngụm, giọng điệu bình thản:

“Tôi đến để đón con gái về, nó lén lút bỏ trốn. Học phí chưa đóng – ồ, nghe nói có người đóng hộ rồi à?” Bà liếc nhìn Cố Minh Viễn.

“Không cần, không cần đâu, nhà tôi không thiếu số tiền đó, con gái tôi tôi tự nuôi được, không cần người ngoài bố thí.”

Ngừng hai giây, bà nói thêm:

“Thầy Cố, thầy là giáo viên nam, mà lại “quan tâm” đến con gái tôi như vậy, tôi nên cảm ơn thầy, hay là – nên nghĩ xa hơn đây?”

Trong văn phòng không ai lên tiếng. Chân mày hiệu trưởng nhíu ch/ặt lại. Cơ mặt của Cố Minh Viễn căng cứng. Anh không nổi gi/ận, lấy từ ngăn kéo ra một xấp tài liệu, từng tờ một trải ra: đơn xin học bổng, bảng điểm, đơn phê duyệt miễn giảm học phí.

“Em Thẩm Chi có thành tích top 3 toàn khối, hoàn toàn đủ điều kiện nhận học bổng cho học sinh nghèo vượt khó. Về hoàn cảnh gia đình em ấy, tôi đã tìm hiểu sơ bộ.” Anh quay sang Chu Lan Chi: “Bà Chu, bà nói bà nuôi được – vậy tôi hỏi một chút, chiếc áo bông con gái bà mặc vào mùa đông, có phải là đồ nam em trai nó thải ra từ hai năm trước không? Tiền thưởng đứng đầu khối của con bé, có bao giờ đến được tay nó không?”

Sắc mặt Chu Lan Chi cứng đờ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thi Quỷ

Chương 12
Bà nội tôi lén lút dan díu với một lão già trong làng, rồi bị bắt quả tang. Mẹ tôi thấy bà làm mất mặt gia đình, tức giận đến mức đánh gãy cả hai chân bà. Về sau, bà nội liệt giường, ngày nào cũng chỉ được ăn cơm trắng trộn muối, cuối cùng chết khát ngay trên giường. Sau khi bà chết, thi thể bỗng nặng trĩu như đeo đá, thế nào cũng không nhấc nổi vào quan tài. Ông thầy chuyên lo tang lễ trong làng bảo rằng bà mang oán khí quá nặng, nhất định phải làm một đại pháp sự để hóa giải. Mẹ tôi nổi cơn điên, bê thẳng một chậu xăng hất lên xác bà. "Bà già chết tiệt! Tôi đốt cho bà tan xương nát thịt, xem bà còn giở trò được nữa không!"
490
3 Hãy đợi mẹ Chương 10
5 Bình An Vô Sự Chương 14
6 Thần tôn thì sao? Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm