“Lâm Tịch, làm sai phải trả giá, bên cạnh tôi từ trước đến nay chưa ai dám làm tổn thương Ngô Duyệt mà không phải trả giá cả.”

Ngay sau đó, khoeo chân tôi bị ai đó đ/á mạnh, tôi loạng choạng ngã quỵ xuống đất, đầu gối đ/au nhói khiến mặt tôi tái mét trong chớp mắt.

Tôi giãy giụa định đứng dậy, nhưng lại bị đám anh em của anh ta đ/è ch/ặt.

“Các người buông ra, tôi không làm sai, tôi tuyệt đối không xin lỗi.”

Chát!

Kỷ Minh Trạch lại t/át tôi hai cái: “Cô không muốn ngoan ngoãn dập đầu, vậy để chúng tôi giúp cô.”

“Các người muốn làm gì...”

Lời còn chưa dứt, tôi đã bị kẻ khác ấn mạnh đầu xuống đất, từng cái, từng cái một, đ/ập mạnh xuống sàn.

Cho đến khi đủ chín mươi chín cái mới dừng lại.

Trán tôi đỏ rực m/áu, cả đầu óc choáng váng quay cuồ/ng.

“Bây giờ tôi có thể đi được rồi chứ?”

Nhưng ngay khi tôi vừa đứng dậy, Ngô Duyệt lại thốt lên kinh ngạc: “Nhẫn cưới mất rồi, lúc nãy chỉ có Lâm Tịch chạm vào tôi.”

Tôi lại bị đẩy ngã xuống đất, lòng bàn tay bị giẫm dưới chân: “Nhẫn cô giấu ở đâu rồi?”

“Lâm Tịch, ngoan ngoãn giao ra thì hôn lễ của chúng ta còn có thể thương lượng.”

Tôi cười lạnh, mỉa mai nhìn Kỷ Minh Trạch: “Anh thấy anh đã đối xử với tôi như thế này rồi, tôi phải rẻ mạt đến mức nào mới tiếp tục gả cho anh đây?”

“Nhẫn tôi không lấy, nếu muốn nói là mất, vậy thì anh chỉ có thể hỏi xem rốt cuộc Ngô Duyệt đã làm gì.”

“Lâm Tịch, đến nước này rồi mà còn muốn đổ oan cho Ngô Duyệt sao?”

“Xem ra bài học vừa nãy vẫn chưa đủ thấm? Đến giờ vẫn chưa biết ngoan, còn muốn gây khó dễ cho Ngô Duyệt.”

Kỷ Minh Trạch bóp ch/ặt cằm tôi, cười nhạt: “Đừng tưởng tôi không biết cô đang nghĩ gì. Giả vờ gi/ận dỗi nói muốn tôi kết hôn với Ngô Duyệt, nhưng lại lén lút giấu nhẫn cưới đi, cô vẫn luôn miệng nam mô bụng một bồ d/ao găm như thế.”

“Ngoan nào, hôm nay đã làm lo/ạn đến mức này rồi, bộ dạng m/a q/uỷ này của cô cũng không thích hợp để tiếp tục kết hôn nữa, cứ để Ngô Duyệt thay cô hoàn thành hôn lễ đi, dù sao nhẫn cưới cô cũng đâu có đeo vừa.”

Tôi thật sự không hiểu nổi trong đầu Kỷ Minh Trạch đang nghĩ cái gì.

Hôn lễ mà còn muốn người thay thế, tôi thấy thay thế chỉ là cái cớ, là vì sợ Ngô Duyệt không chịu kết hôn thật, nên mới dùng lý do này để tự hoàn thành giấc mộng của bản thân.

Còn Ngô Duyệt thì sao? Miệng nói không muốn, nhưng từng câu từng chữ, từng việc cô ta làm đều là để phá hoại hôn lễ.

Giống như cô ta đã nói, thứ cô ta không cần thì người khác cũng đừng hòng có được.

Nghĩ như vậy, hai người họ quả thật là một cặp trời sinh.

“Anh muốn tổ chức hôn lễ với ai thì cứ việc, tôi không quan tâm, chỉ là nhẫn cưới tôi thật sự không lấy, tin hay không tùy anh.”

Thấy ánh mắt tôi kiên định, anh ta thoáng do dự trong giây lát.

Ngô Duyệt lại lên tiếng: “Biết đâu nhẫn đang ở trên người cô ta thì sao? Lâm Tịch, nếu cô nói mình không lấy, vậy thì khám người để chứng minh sự trong sạch đi.”

Thì ra đây mới là mục đích của cô ta.

Sự nh/ục nh/ã khi bắt tôi dập đầu lúc nãy vẫn chưa đủ, giờ còn muốn khám người. Nhìn ánh mắt đắc thắng của cô ta, sống lưng tôi lạnh toát.

Tôi ôm ch/ặt lấy váy cưới, nhìn chằm chằm vào Kỷ Minh Trạch: “Tôi thật sự không lấy nhẫn cưới, tôi thề.”

Nhưng Kỷ Minh Trạch chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng: “Vậy thì khám người để chứng minh sự trong sạch đi.”

Ngô Duyệt gi/ật phắt tay tôi ra, đắc ý nhìn tôi: “Vậy để tôi làm đi, mọi người đều là phụ nữ, cũng tiện hơn.”

“Không được.”

Tôi giãy giụa đẩy cô ta ra, cô ta ngã xuống đất: “Xem ra Lâm Tịch chột dạ nên không muốn cho tôi khám đây mà?”

Kỷ Minh Trạch hừ lạnh: “Lúc nãy đẩy Ngô Duyệt xuống sân khấu, giờ lại muốn giở trò, đã không biết x/ấu hổ thì đừng trách tôi.”

Anh ta chỉ tay vào đám anh em: “Các cậu đ/è cô ta xuống, để Ngô Duyệt khám cho kỹ.”

Đám người kia nghe vậy liền xông tới đ/è ch/ặt tứ chi tôi, mặc cho tôi giãy giụa thế nào cũng vô ích.

Ngô Duyệt cúi đầu nhìn tôi đầy mỉa mai: “Đây là do cô tự tìm lấy, đừng trách tôi. Lát nữa xem thân thể cô bị mọi người nhìn sạch, xem anh ấy còn muốn cô nữa không.”

Ngay sau đó, cô ta hung hăng gi/ật mạnh, cổ áo váy cưới của tôi bị x/é toạc, gần như để lộ cả miếng Iót ngựk bên trong.

Đám anh em kia dán mắt nhìn chằm chằm vào ngựk tôi với ánh mắt d/âm dục khiến tôi buồn nôn đến mức chỉ muốn ch*t.

Khách mời tham dự hôn lễ cũng đua nhau vươn cổ nhìn về phía này: “Cô dâu này dáng người cũng được đấy, nhìn da th!t trắng nõn, chú rể cũng thật chịu chơi.”

“Chú rể có gì mà không chịu, anh chưa nhìn ra à, người phụ nữ tên Ngô Duyệt kia mới là người trong mộng của chú rể, cô dâu này cùng lắm chỉ là vật thay thế mà thôi.”

Nghe những lời bàn tán đó, tôi x/ấu hổ phẫn uất đến mức muốn ch*t đi cho xong.

Nhưng vào thời khắc này, tôi lại nghĩ đến người đó. Nếu anh ấy ở đây, chắc chắn sẽ không để tôi chịu uất ức.

Chỉ là anh ấy đã bị tôi làm tổn thương như thế vào ngày hôm qua, không biết anh ấy có đến không. Trước mắt, chỉ có Kỷ Minh Trạch mới có thể c/ứu tôi.

Tôi hạ thấp tư thế, đỏ hoe mắt c/ầu x/in nhìn anh ta: “Kỷ Minh Trạch, đừng đối xử với tôi như vậy, anh bảo họ buông tay được không?”

Ánh mắt Kỷ Minh Trạch thoáng qua vẻ không đành lòng, bị Ngô Duyệt bắt gặp.

Sự đ/ộc á/c trong mắt cô ta càng thêm rõ rệt: “Không phải chứ, anh bạn, giờ anh lại định dừng tay à? Chẳng phải là nói cho mọi người biết tôi nói dối sao? Đây chính là thái độ anh đối xử với anh em đấy à?”

Kỷ Minh Trạch nghiến răng, lạnh lùng nhìn tôi: “Tiếp tục khám.”

Bàn tay Ngô Duyệt đã đặt lên phần cổ áo đang trễ xuống của tôi, tôi tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm