Ta phát hết số bánh bao còn lại, dọn dẹp bãi chiến trường rồi đi về phía phủ Chu.

Trong tay áo, lá đơn hòa ly đã được ta chuẩn bị sẵn.

Khi đẩy cửa hậu viện, trời đã chập choạng tối.

Trong sân vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức lạ thường.

Không có hạ nhân qua lại, không có tiếng cười nói của Trình Nhạn Từ, chẳng có gì cả.

Ta đi tới cửa phòng, nghe thấy tiếng người bên trong, là Trình Nhạn Từ, giọng đầy vẻ nức nở.

“Chu lang... Chu lang, chàng để ta vào đi... ta hứa sẽ không nhìn chàng...”

Không ai đáp lại ả, ta đẩy cửa bước vào.

Trình Nhạn Từ đầu tóc rối bời, nước mắt đầm đìa, đang đi/ên cuồ/ng đ/ập cửa.

Nghe thấy động tĩnh, ả quay đầu lại, nhìn thấy là ta thì sững sờ một chút.

Ta không thèm để ý đến ả, cứ thế bước tới.

Đến gần mới thấy cửa phòng ngủ đã bị chốt ch/ặt từ bên trong.

Từ khe cửa tỏa ra mùi m/áu tanh nồng nặc đến mức khiến người ta muốn nôn.

“Hắn... hắn tự nh/ốt mình trong đó cả ngày rồi...” Trình Nhạn Từ túm lấy tay áo ta, “Tỷ nhìn qua khe cửa đi, lưng hắn... lưng hắn...”

Ta hất tay ả ra, nâng chân đ/á văng cánh cửa.

Mùi m/áu tanh ập tới khiến ta tối sầm mặt mũi.

Ta đứng ở cửa, nhìn thấy hắn.

Chu Mục co quắp trong góc tường, thân trên trần trụi.

Trên đất, trên giường, trên chân bàn, đâu đâu cũng là bạc dính m/áu, lớn nhỏ vương vãi khắp nơi.

Còn những cái “mắt mầm” trên lưng hắn, những cái mầm mà trước đây mỗi sáng ta đều phải cẩn thận hái xuống.

Giờ đây đều đã chín muồi.

Đều đã vỡ ra.

Đều đang mọc ra ngoài, mọc từ trong cơ thể hắn ra.

Chu Mục nghe thấy động tĩnh, chậm rãi ngẩng đầu.

Có vẻ như hắn đã mất đi lý trí, nhìn thấy ta thì ngẩn người ra.

Bản năng sinh tồn khiến hắn thốt lên: “C/ứu... c/ứu ta...”

Ta không động đậy.

Trình Nhạn Từ từ sau lưng ta lao vào, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, chân ả mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất, bịt miệng nôn khan.

Chu Mục đưa tay về phía ta.

Bàn tay ấy đang r/un r/ẩy, đầy m/áu.

Ta cúi đầu nhìn hắn.

Ba năm.

Trọn vẹn ba năm, ngày nào ta cũng bị hắn m/ắng là thánh mẫu, m/ắng là giả tạo.

Ngày nào cũng nhìn hắn ôm ấp người đàn bà khác đi ngang qua mặt ta mà chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại.

Cuối cùng ta cũng... đợi được đến giây phút này.

Ta đi đến trước mặt hắn rồi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Trong mắt hắn lóe lên một tia sáng, đưa tay định túm lấy ta.

“Chu Mục,” ta nói, “Chàng có muốn biết tại sao lại ra nông nỗi này không?”

Hắn gật đầu lia lịa.

Ta nhìn ra sau lưng hắn, lại có một cái mầm nữa chín rồi.

Đầu nén bạc đang đội da th!t mà trồi ra, hắn đ/au đớn co gi/ật toàn thân, nằm rạp dưới đất thở dốc.

Ta rút lá đơn hòa ly trong tay áo ra, trải ra trước mặt hắn.

“Ký vào đây. Ta sẽ nói cho chàng biết sự thật.”

Hắn sững sờ, nhìn ta đầy vẻ không tin nổi.

Trong những lỗ m/áu mới, lại có những mầm trắng khác mọc ra.

Lứa này nối tiếp lứa kia.

Không bao giờ dứt.

Chu Mục nhìn chằm chằm vào lá đơn hòa ly, toàn thân r/un r/ẩy.

“Ta... ta...”

Cuối cùng hắn cũng ký.

Khoảnh khắc hắn đặt bút xuống, tiếng hệ thống vang lên đúng lúc bên tai ta.

【Quyết toán xong xuôi, hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ, chúc mừng ký chủ!】

【Mọc bạc trên người là một ưu điểm rất tốt, nếu ký chủ cần kỹ năng này, có thể tặng miễn phí cho ngươi một cái nhé~】

Ta sững sờ một lúc, trong lòng đáp lại: “Có thể chuyển tặng không?”

【Được chứ, xin hãy chọn đối tượng ràng buộc.】

Ta mỉm cười: “Trình Nhạn Từ.”

Chu Mục thúc giục ta: “Ta đã ký rồi, nàng nói đi.”

Ta liếc nhìn hắn: “Vội cái gì?”

Đợi hai giây, ta mới chậm rãi lên tiếng.

“Chàng còn nhớ điều ước ba năm trước không?”

“Ba năm trước, chàng muốn nạp thiếp, ta không đồng ý. Chàng nói ta lòng dạ hẹp hòi, không đủ lương thiện, chàng muốn một người thê tử hiền lương.”

Đôi mắt hắn mở to dần.

“Thế nên chàng đã ước nguyện.”

“Sau đó ta trói buộc với một hệ thống, mỗi ngày phải đi c/ứu tế người nghèo, làm đủ ba năm, nếu không làm sẽ ch*t.”

“Còn về số tiền c/ứu tế lấy từ đâu ư?”

Ta chỉ vào lưng hắn.

“Chàng đã ước nguyện, thì tất nhiên bạc phải mọc ra từ trên người chàng rồi.”

Sắc mặt Chu Mục hoàn toàn mất hết huyết sắc.

Trình Nhạn Từ bỗng nhào tới: “Ngươi nói dối! Ngươi nói dối! Là ngươi, là ngươi dùng yêu thuật!”

Ta nhìn ả: “Ngươi kích động cái gì?”

Ả sững người.

“Yên tâm,” ta mỉm cười, “Ngươi cũng có phần.”

Sắc mặt Trình Nhạn Từ tái nhợt trong chớp mắt.

“Ta... ta có phần gì? Ta không hề ước nguyện, ta không hề...”

“Ngươi đúng là không ước nguyện.” Ta nói, “Nhưng ngươi sẽ gặp quả báo thôi~”

“Cái ngày ngươi nhét gã đàn ông đó lên giường ta, ngày ngươi tung tin đồn khắp thành rằng ta b/án thân, ngày ngươi cưỡi ngựa giẫm nát lều cháo của ta, và mỗi ngày trong suốt ba năm qua ngươi khiêu khích ta...”

Ta còn muốn nói tiếp, nhưng bỗng bị Chu Mục ngắt lời.

“Nếu lúc trước ta có thể ước nguyện để nàng trở nên lương thiện... thì ta cũng có thể ước nguyện để giải quyết mọi chuyện hiện tại!”

Hắn chống tay định bò dậy, trong mắt tràn đầy tia hy vọng trong tuyệt vọng.

Trình Nhạn Từ sững sờ, ta cũng sững sờ.

Kẻ này vẫn chưa hiểu ra vấn đề.

“Chàng ước đi.” Ta lùi lại một bước, khoanh tay, “Chàng ước ngay bây giờ đi.”

Chu Mục há miệng, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Hắn đợi hai giây, lại há miệng lần nữa.

Vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Sắc mặt hắn bắt đầu trắng bệch: “Sao... sao lại thế...?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bí Ẩn Trên Đầu Lưỡi: Mì Lòng Heo

Chương 15
Lần đầu tiên tôi nghe thấy người chết nói chuyện, là trong một bát mì lòng heo. Đó là ngày thứ ba kể từ khi bạn thân của tôi mất tích. Chồng cô ấy cố vực dậy tinh thần, nấu mì cho mọi người. “Mọi người ăn nhiều một chút, không ăn thì lấy đâu ra sức mà đi tìm người.” Lòng heo được cắt thành những miếng dày, hầm đến mức thơm nức, đậm đà thấm vị. Tất cả mọi người đều cúi đầu ăn ngấu nghiến. Chỉ có tôi nghe thấy một giọng nữ quen thuộc: “Đừng ăn, tôi đang ở trong bát mì.” Đôi đũa trong tay tôi lập tức rơi xuống. Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi. Vương Cường còn tỏ vẻ quan tâm: “Sao không ăn? Không hợp khẩu vị à?” Mặt tôi trắng bệch, nhìn chằm chằm bát mì thơm nức trước mặt. Ngay giây tiếp theo, cô ấy lại lên tiếng. “Đừng vội nói ra.” “Thủ phạm vẫn còn ở trong quán mì.”
Hiện đại
Kinh dị
166