Gậy ban thưởng: Muốn dính chút long khí không? Bị đá/nh một gậy một ngàn lượng, bao trị bách b/ệnh!

Ban đầu, Ngự sử đại phu dâng sớ can gián, nói đây là làm nh/ục thi thư, làm mất hết mặt mũi hoàng gia.

Ta trực tiếp vứt cuốn sổ cái vào mặt lão: "Làm nh/ục thi thư? Không có tiền để tướng sĩ biên quan ch*t đói mới là làm nh/ục tổ tông! Ngươi không vui? Được thôi, ngươi quyên mười vạn lượng quân lương, ta lập tức đóng cửa! Không quyên thì c/âm miệng cho ta, ra cửa mà b/án vé đi!"

Ngự sử đại phu bị ta đối đáp đến cứng họng, đành lủi thủi đi soát vé.

Đám thế gia đại tộc kia tuy ngoài miệng ch/ửi bới là hoang đường, nhưng vì mặt mũi, vì không muốn thua kém người khác, cũng đành bấm bụng mà đến ủng hộ.

Kết quả vừa đến, liền rơi vào hố sâu.

Bước vào cửa một trăm lượng chỉ là khởi đầu.

Uống hớp nước? Đó là thánh thủy ngự dụng, năm mươi lượng.

Đi nhà vệ sinh? Đó là nơi có long khí, tám mươi lượng.

Ngay cả đi mỏi chân muốn ngồi nghỉ một chút, cái đôn đ/á đó cũng là "di vật tiền triều", ngồi hỏng phải đền một ngàn lượng.

Tiết mục hot nhất, lại chính là buổi gặp mặt bắt tay của Liễu Trường Phong nhà ta.

Tên này khoác lên mình bộ bạch y diêm dúa, ngồi trong Ngự hoa viên gảy đàn, khí chất u sầu đó khiến đám quý phụ tiểu thư kinh thành mê mẩn đến h/ồn xiêu phách lạc.

"Sờ tay một cái, một ngàn lượng!"

"Chụp ảnh chung, ba ngàn lượng!"

Ta đứng bên cạnh thu tiền đến mỏi cả tay, nhìn đám quý phụ ngày thường hếch mũi lên trời kia, vì muốn sờ bàn tay nhỏ nhắn của phu quân ta mà tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, trong lòng vừa chua vừa sướng.

"Phu quân, hy sinh nhan sắc một chút, buôn b/án thế này quá hời!"

Liễu Trường Phong vừa giả vờ cười làm dịch vụ, vừa nghiến răng truyền âm cho ta: "Nương tử, về nhà nàng phải bù đắp cho ta, tay ta sắp bị sờ trọc cả da rồi!"

Ba ngày trôi qua, quốc khố không những được lấp đầy, mà còn dư dả không ít.

Quan trọng hơn là, thông qua "hồ sơ tiêu dùng" lần này, ta đã khóa mục tiêu vào những gia tộc vung tiền mạnh tay nhất.

Kẻ có thể bỏ ra hàng chục vạn lượng để dạo chơi hoàng cung, trong nhà sao có thể không tham ô?

Lão cáo già Hộ bộ Thượng thư vốn muốn xem trò cười của ta,

Kết quả phát hiện ta cầm sổ cái, mỉm cười nhìn lão: "Thượng thư đại nhân, ngài ba ngày này tiêu hết ba vạn lượng, bổng lộc một năm của ngài được bao nhiêu vậy? Nào nào, chúng ta tâm sự chút xem sao."

Hành động "ki/ếm tiền" của ta đã chọc gi/ận đám cựu quý tộc kia.

Bọn họ biết đường đường chính chính không đấu lại ta, liền bắt đầu giở trò hèn hạ.

Mũi nhọn chĩa thẳng vào Liễu Trường Phong.

Trong buổi sớm chầu, Thừa tướng lão già ch*t ti/ệt kia dẫn theo bách quan quỳ rạp cả điện, lấy ra một xấp bằng chứng dày cộp.

"Hoàng thượng! Thần có bản tấu! Phò mã Liễu Trường Phong, thực chất là con trai tể tướng tiền triều, là dư nghiệt tiền triều! Hắn ẩn nấp bên cạnh công chúa, mưu đồ phục quốc, tội đáng muôn ch*t!"

Phụ thân ta ngồi trên ngai vàng, sốt ruột nháy mắt liên tục với ta.

Ta vừa định rút đ/ao ch/ém người, Liễu Trường Phong lại đ/è tay ta lại.

"Nương tử, đừng vội."

Hắn nhìn ta cười dịu dàng, rồi quay người lại, đối mặt với đám sói đói muốn lấy mạng hắn.

Khoảnh khắc này, tên ốm yếu ngày thường không thể tự lo liệu, đi hai bước là thở dốc kia đã biến mất.

Hắn đứng thẳng lưng, ánh mắt trở nên lạnh lùng và sắc bén, khí thế quanh người còn giống đế vương hơn cả phụ thân ta.

Hắn chậm rãi đi tới trước mặt Thừa tướng, nhìn lão từ trên cao xuống.

"Tô đại nhân, ngài nói ta là dư nghiệt tiền triều?"

Thừa tướng bị khí thế của hắn dọa cho lùi lại một bước, cố chống đỡ nói: "Chứng cứ rành rành, ngươi đừng hòng chối cãi!"

Liễu Trường Phong cười, nụ cười khiến người ta sởn gai ốc.

"Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc chối cãi. Đúng vậy, ta chính là con trai tể tướng tiền triều."

Triều đường xôn xao bàn tán.

"Nhưng mà," Liễu Trường Phong xoay chuyển câu chuyện, "Tô đại nhân, bức mật thư thông địch b/án nước của ngài, cùng với ba ngàn vạn lượng bạc ngài giấu trong cái giếng khô ngoài thành, có phải cũng nên mang ra phơi nắng một chút không?"

Mặt Thừa tướng lập tức trắng bệch: "Ngươi... ngươi nói bậy cái gì!"

Liễu Trường Phong thong thả rút từ trong tay áo ra một xấp thư từ, đó là xấp dày hơn cả bằng chứng của Thừa tướng.

"Khánh Nguyên năm thứ năm, ngài tư thông với địch quốc, tiết lộ bản đồ bố phòng, khiến ba tòa thành biên quan thất thủ."

"Khánh Nguyên năm thứ tám, ngài tham ô bạc c/ứu trợ thiên tai, khiến mười vạn bá tánh ch*t đói."

"Còn đây nữa, đây nữa, một nửa đại nhân ngồi đây, nhược điểm của các vị, đều ở trong tay ta cả đấy."

Liễu Trường Phong đọc đến đâu, có một quan viên mềm nhũn ngã xuống đất đến đó.

"Các ngươi tưởng ta là kẻ chỉ biết ăn bám thôi sao?"

Liễu Trường Phong kh/inh bỉ nhìn họ,

"Những năm nay ta giả b/ệnh, chẳng qua là vì lười để ý đến các ngươi. Nếu ta muốn động đến các ngươi, thì cỏ trên m/ộ các ngươi đã cao ba trượng rồi."

"Trong triều đường này, chỉ có kẻ ta không muốn gi*t, không có kẻ ta không thể gi*t."

Cuối cùng, hắn đi đến trước mặt Thừa tướng, mỉm cười giúp lão chỉnh lại cổ áo đang lệch.

"Tô đại nhân, ba ngàn vạn lượng đó của ngài, ta đã cho người đào lên rồi, sung công cả. Đa tạ ngài đã đóng góp cho quốc khố Đại Khánh."

Thừa tướng đảo mắt, ngất lịm đi.

Ta nhìn người đàn ông đứng giữa triều đường, dùng sức mạnh của một mình trấn áp bách quan kia, tim ta đ/ập lo/ạn xạ.

Đây mới là đàn ông của ta!

Ngầu quá đi mất thôi!

Sau đó ta hỏi hắn: "Chàng giả b/ệnh giả giống thật đấy, đến cả ta mà cũng bị lừa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm