Ta thực sự là Du Du đây! Hệ thống sợ ngươi vì th/ù h/ận mà tẩu hỏa nhập m/a nên đã gọi ta trở về. Ta biết cách để trở về nhà rồi, ngươi mau giúp ta xuống đi, ta sắp khát ch*t rồi."
"Chu Cẩm Vi, ngươi giả dạng chẳng giống chút nào cả. Vãn Du không hề trà xanh như ngươi, càng không bao giờ dùng cái giọng điệu gh/ê t/ởm này để nói chuyện!"
Bị vạch trần bộ mặt thật, ngũ quan Chu Cẩm Vi lập tức vặn vẹo, ả ch/ửi bới ta xối xả:
"Vệ Chiêu Hòa, đồ đàn bà hạ tiện, Sở Vãn Du cũng là đồ..."
Ánh mắt ta trở nên tà/n nh/ẫn, một roj quất nát miệng ả.
"Ngươi không xứng được nhắc đến tên của Vãn Du!"
Chu Cẩm Vi phun ra một ngụm m/áu đen, rồi chợt nhếch miệng cười, để lộ hàm răng nhọn hoắt trắng ởn.
"Vệ Chiêu Hòa, ngươi không gi*t được ta đâu. Ta nhất định sẽ giúp Bệ hạ b/áo th/ù, hút cạn m/áu của con tiện nhân là ngươi, móc sạch ngũ tạng lục phủ của ngươi ra giẫm nát. Tốt nhất là tối đến ngươi hãy mở mắt mà ngủ đi!"
Bản thể của ả giấu ở nơi không ai hay biết, chỉ cần Vệ Chiêu Hòa không tìm ra, thì đến cuối cùng người thắng vẫn là ả.
Ta lạnh lùng vỗ tay, cung nhân khiêng lên một cỗ qu/an t/ài băng quấn đầy xích sắt.
Sắc mặt Chu Cẩm Vi biến đổi dữ dội: "Sao ngươi tìm được?"
Ta cười lạnh nhìn ả: "Ngươi giấu quả thực rất sâu, ta có đào ba thước đất cũng chưa chắc tìm ra được.
Chính là Tiêu Triệt nói cho ta biết, hắn vì giữ mạng mà b/án đứng ngươi rồi."
Chu Cẩm Vi giấu th* th/ể dưới một đầm sâu vô cùng kín đáo, chỉ cần nước đầm không cạn thì chẳng ai phát hiện ra.
Ả không thể ngờ rằng mình lại bại dưới tay Tiêu Triệt, nhất thời tâm trí hoàn toàn sụp đổ.
Ta ra lệnh cho người cạy qu/an t/ài băng, lôi th* th/ể ả ra rồi bắc lên đống lửa.
Khuôn mặt Chu Cẩm Vi lập tức vặn vẹo: "Vệ Chiêu Hòa, ta sẽ không tha cho ngươi đâu. Kiếp sau, kiếp sau nữa ta cũng sẽ đeo bám ngươi, đời đời kiếp kiếp không để ngươi được yên ổn!"
"Chu Cẩm Vi, ngươi hãy lo có kiếp sau rồi hãy nói."
Ta không muốn nói nhảm với ả nữa, châm lửa đ/ốt đống củi, rồi ném vào đó hai lá bùa.
Lưỡi lửa lập tức nuốt chửng th* th/ể Chu Cẩm Vi, mùi t/.ử th/i khét lẹt xộc lên khiến người ta không mở nổi mắt.
Chu Cẩm Vi gào thét suốt một ngày một đêm, mới hoàn toàn h/ồn phi phách tán.
Ta tổ chức tang lễ hỏa táng cho Vãn Du, không muốn thi hài của muội ấy lại bị bất cứ yêu m/a q/uỷ quái nào chiếm đoạt nữa.
Tần Liệt tìm đến ta, đưa cho ta một chiếc hổ phù, nói rằng hắn muốn xuống tóc xuất gia, đến trước cửa Phật c/ầu x/in kiếp sau có thể ở bên cạnh nguyên chủ.
"Ta lại chẳng biết đá/nh trận, ngươi đưa cho người khác đi." Ta mang theo hũ tro cốt của Sở Vãn Du bên người, xua tay từ chối.
Lúc sinh thời, Vãn Du cứ luôn lải nhải với ta rằng chốn thâm cung này giống như á/c q/uỷ ăn th!t người, đ/è nén khiến muội ấy không thở nổi, chỉ muốn sớm hoàn thành nhiệm vụ để về nhà.
Nhà thì không về được nữa, vậy thì ta sẽ mang muội ấy đi khắp bốn phương, ngắm nhìn sông núi biển cả.
Đi đến nơi nào, ta cũng giúp bá tánh nghèo khổ chẩn b/ệnh miễn phí.
Không nhận tiền khám, chỉ nhờ họ giới thiệu cảnh đẹp địa phương, rồi mang Vãn Du đến ngắm.
Mỗi lần ta hỏi "đẹp không?", đều có làn gió mát rượi lướt qua mặt.
Ta kìm nén nước mắt, vuốt ve hũ tro cốt.
Vãn Du à.
Kiếp sau chúng ta vẫn làm bạn tốt của nhau nhé.
Toàn văn hoàn.