Ông ấy nhíu mày, nghiêm giọng: "Cô bé à, ở đây chúng tôi không cho người lạ vào."
Tôi cắn răng, quyết định nói dối một chút: "Tôi đến tìm dì Lưu ở đơn vị 1, tòa 10 ạ."
Ông ấy chợt hiểu ra, ồ một tiếng: "Cô đến giúp cho mèo ăn à?"
Tôi vội gật đầu.
Vừa mở cửa cho tôi, ông ấy vừa lầm bầm:
"Thực ra các cô không đến cũng được, ban quản lý chúng tôi đều có người cho mèo hoang ăn định kỳ mà."
Sau khi đăng ký thông tin, ông ấy mới cho tôi vào.
Tôi tò mò không biết sao ông ấy lại biết Mimi, nên hỏi thêm vài câu.
"Anh ơi, sao mọi người ở đây ai cũng biết con mèo vàng đó vậy ạ?"
Ông ấy như được khơi đúng chuyện, bắt đầu tuôn một tràng:
"Đúng thế! Tôi nói cô nghe, con mèo đó thần kỳ lắm."
"Tòa số 4 chúng tôi có một bà lão ngủ quên khi đang đun th/uốc, bếp suýt chút nữa thì ch/áy, chính nó đã phát hiện kịp thời và báo cho chúng tôi đến dập lửa."
"Còn có lần trước trong khu có kẻ buôn người, cũng là nó phát hiện ra. Lúc đó kẻ kia đã định bế đứa trẻ lên xe, chính nó đã cắn ch/ặt ống quần hắn, kéo lại vài giây, chúng tôi mới kịp c/ứu đứa bé..."
"Chưa hết đâu! Trước đây có con chó hoang vào khu, cũng là nó đuổi đi đấy."
"Nó chính là linh vật của khu chúng tôi đấy!"
Tôi lặng lẽ lắng nghe.
Thầm nghĩ nó thật sự rất tuyệt vời.
Tôi lục tìm chìa khóa dưới tấm thảm rồi mở cửa.
Chiếc chìa khóa này là mẹ chuẩn bị sẵn cho tôi.
Có lần tôi quên mang chìa khóa, đúng lúc mẹ đi chơi nhà hàng xóm, không để ý điện thoại.
Giữa mùa đông giá rét, tôi đứng đợi ở cửa suốt 2 tiếng đồng hồ.
Mẹ tôi xót con vô cùng.
Cứ ủ ấm tay tôi rồi hà hơi, áy náy đến mức rơi nước mắt.
Sợ tôi bị lạnh đến mức mất đi miếng th!t nào vậy.
Sau đó, bà dùng kim chỉ khâu một cái túi trên tấm thảm, chuyên để đựng chìa khóa.
Tôi đã mất được 3 năm rồi, mà bà vẫn chưa gỡ nó đi.
Trong nhà không còn hơi người.
Có mùi ẩm mốc.
Tôi thay dép, đi vào trong.
Phòng tôi ở phía ngoài cùng bên phải, nơi có ánh nắng đẹp nhất.
Mỗi sáng mặt trời đều có thể chiếu thẳng vào giường.
Tôi mở cửa phòng, bụi bay lả tả trong ánh sáng.
Cách bài trí trong phòng vẫn như cũ.
Trên bàn học của tôi đặt một cuốn nhật ký.
Đó là nhật ký của tôi.
Tôi nhẹ nhàng mở ra.
Những trang đầu là những dòng ghi chép nguệch ngoạc của tôi hồi nhỏ.
Lật xuống vài trang.
Nét chữ thanh tú của mẹ đ/ập vào mắt tôi...
:
Ngày hôm nay là năm đầu tiên Tinh Tinh rời xa mẹ.
Bác sĩ nói trong n/ão mẹ có một khối u, sẽ ảnh hưởng đến thị lực.
Bảo mẹ mau chóng làm phẫu thuật, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tính mạng.
Mẹ thấy đây là chuyện tốt, mẹ nhớ Tinh Tinh của mẹ quá.
...
Ngày 15 tháng 8.
Trời nắng.
Hôm nay trăng tròn lắm.
Nhà nhà đoàn viên.
Tinh Tinh của mẹ ở bên kia đã được ăn bánh trung thu chưa?
Mẹ nhớ con lắm.
...
Ngày 7 tháng 10.
Trời âm u.
Trí nhớ của mẹ ngày càng tệ.
Bác sĩ bảo mẹ nhập viện.
Mẹ không muốn.
B/ệnh viện không có mùi của Tinh Tinh.
...
Ngày 11 tháng 12.
Trời âm u.
Trí nhớ của mẹ ngày càng tệ.
Tinh Tinh hôm nay về thăm mẹ.
Mẹ biết con công việc bận rộn.
Đứa nhỏ này cứ bận lên là không lo ăn uống gì cả.
Người trẻ tuổi lúc nào cũng không biết quý trọng cơ thể mình.
...
Ngày 14 tháng 2.
Trời âm u.
Trí nhớ giảm sút nghiêm trọng.
Dạo này mẹ hay quên trước quên sau.
Thị lực mờ đi rất nhiều.
Mùa đông sắp qua rồi, chiếc áo len mẹ đan cho Tinh Tinh mới chỉ được một nửa...
Cũng không biết con có bị lạnh không...
...
Hôm nay là sinh nhật của Tinh Tinh.
Tinh Tinh, sao con không về thăm mẹ?
...
Nhật ký đến đây thì dừng hẳn.
Nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn.
Một vật nhỏ đầy lông lách vào trong.
Nó phấn khích chạy quanh chân tôi.
Phát ra tiếng kêu meo meo.
"Người ơi, người thật sự về rồi!"
"Người ơi, mèo ngửi thấy mùi của người trong gió rồi!"
Nó nhảy lên bàn, cứ cọ cọ vào tay tôi.
Tiếng meo meo không dứt.
"Người ơi, sao người ngửi thấy mặn mặn đắng đắng thế?"
"Người ơi, sao mắt người lại chảy nước vậy?"
Tôi sụt sịt, xoa đầu nó.
Nó chưa kịp nhìn rõ tôi đã nhận ra tôi rồi.
Cái con mèo này, rõ ràng lúc tôi mới gặp nó, nó lạnh lùng đến mức khó tin.
Tôi gọi mãi mà nó chẳng thèm đáp.
Nhìn xem.
Động vật nhỏ chính là như vậy.
Bạn cho nó ăn vài bữa cơm, nó có thể nhớ bạn cả đời.
Tôi thu xếp lại cảm xúc, chuẩn bị đến viện dưỡng lão thăm mẹ.
Mimi cứ cọ cọ mãi không thôi dưới chân tôi.
[Người ơi, người lại định đi săn à?]
[Người ơi, giờ con biết săn mồi rồi.]
[Con nuôi người nhé!]
Nó cứ meo meo không ngừng.
Tôi tìm thấy một túi thức ăn cho mèo trong góc, thêm vào bát cho nó.
Nó vẫn vây quanh tôi, cọ tới cọ lui.
[Người ơi, người định đi đâu? Có thể cho con đi cùng không?]
Tôi nhớ lại cảnh nó bị bảo vệ đuổi đi.
Tôi lắc đầu nói với nó: [Không được, con cứ ở nhà đợi mẹ nhé.]
Nó bỗng im lặng, ngồi bệt xuống đất nhìn tôi.
[Người ơi, vậy lần này người nói phải giữ lời đấy nhé, lần trước người bảo đợi người về sẽ mở đồ hộp cho con ăn.]
[Mimi đã đợi người rất nhiều, rất nhiều năm rồi....]
Sống mũi tôi cay xè.
Tôi gật đầu thật mạnh.
[Ừ, lần này tuyệt đối không lừa con.]
Nó nheo mắt lại, phát ra tiếng gừ gừ.
[Người ơi, người đi đường cẩn thận nhé.]
Tôi đến viện dưỡng lão.
Mẹ tôi đang bị cách ly.