Giờ Thìn vừa qua, ta đến viện của Bùi Dục và Bùi D/ao.
Viện Ngô Đồng trồng hai cây ngô đồng lớn, là chính tay ta trồng.
Năm đó khi vừa biết mình mang th/ai đôi, ta vui mừng đến mức cả đêm không ngủ, hôm sau liền bảo Chu bá ra ngoài thành đào hai cây giống về, nói một cây là của ca ca, một cây là của muội muội.
Giờ đây, cây đã cao hơn cả tường viện.
Cửa viện mở, bên trong vọng ra tiếng đọc sách.
Không phải tiếng của Bùi Dục và Bùi D/ao, mà là của Tô Minh Châu.
Nàng ta đang giảng thơ cho chúng.
Khi ta bước vào, ba người đang quây quần ngồi trước bàn.
Tô Minh Châu thấy ta, cuốn sách trong tay hơi khựng lại.
Nàng ta đứng dậy, trên mặt vẫn treo vẻ dịu dàng luôn mực mực thước.
"Phu nhân đến rồi."
Ta không thèm để ý đến nàng ta.
Ánh mắt đặt lên người hai đứa trẻ.
Bùi Dục đã mười một tuổi, trông giống Bùi Cẩn Ngôn, mày mục thanh tú, nhưng nhìn ta với vẻ mặt chẳng khác nào nhìn người dưng.
Bùi D/ao nhỏ hơn nó nửa khắc, tính tình nóng nảy hơn, lúc này đang cúi đầu lật trang sách, chẳng buồn nhìn ta lấy một cái.
"Dục nhi, D/ao nhi."
Ta lên tiếng.
"Ta nói với các con một chuyện."
Bùi Dục ngước mắt lên.
"Chuyện gì?"
"Ta sắp rời khỏi Bùi phủ rồi. Chỉ dụ hòa ly hôm nay sẽ đưa tới."
"Các con có muốn đi theo ta không?"
Trong viện im lặng một hồi.
Bùi Dục lên tiếng trước.
Giọng điệu vô cùng mất kiên nhẫn.
"Mẫu thân lại nói mấy lời này. Người muốn đi thì cứ đi, chúng con còn phải ôn bài với Tô sư phụ, ngày kia có kỳ khảo sát, không có thời gian đùa với người."
Bùi D/ao bồi thêm một câu: "Chúng con không đi. Chúng con muốn ở lại bên cạnh cha và Tô sư phụ."
Tô Minh Châu vội vàng tiến lên một bước, giọng nhẹ nhàng.
"Phu nhân sao thế này? Đang yên đang lành, sao lại nói đi là đi? Dục nhi, D/ao nhi còn nhỏ, không thể rời xa mẫu thân được."
"Ta đang hỏi con của ta."
Ta nhìn nàng ta.
"Không phải hỏi cô, Tô cô nương."
Nụ cười của Tô Minh Châu nhạt đi trong giây lát.
Bùi Dục cau mày.
"Mẫu thân! Người nói chuyện với Tô sư phụ kiểu gì vậy? Tô sư phụ đang quan tâm đến người đấy."
"Phải, Tô sư phụ quan tâm đến các con, dạy dỗ các con. Còn giống mẹ của các con hơn cả ta."
"Người đã biết thì bớt gây phiền phức cho chúng con đi." Bùi Dục lạnh mặt, "Người không đọc sách, không biết mấy chữ, những gì Tô sư phụ dạy chúng con người nhìn cũng chẳng hiểu. Có gì mà phải ngăn cản?"
Không đọc sách.
Không biết chữ.
Những lời này chúng nói không phải một hai lần rồi.
Lần nào cũng là do Tô Minh Châu dạy.
Nàng ta chưa bao giờ nói x/ấu ta thẳng mặt, chỉ cố ý vô tình cảm thán trước mặt bọn trẻ: "Cầm kỳ thi họa là bổn phận của tiểu thư khuê các, mẫu thân các con xuất thân nhà buôn, không hiểu những thứ này cũng là khó tránh khỏi."
Nói nghe thì đường hoàng.
đ/ộc á/c thì tận cùng.
"Được."
Ta gật đầu.
"Các con muốn ở lại, thì cứ ở lại."
"Mấy hôm trước ta có may hai bộ áo đông, lát nữa sẽ bảo Thu Đường mang tới. Trời sắp lạnh rồi, nhớ mặc vào."
Bùi D/ao cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn ta một cái.
Trong cái nhìn đó chẳng có gì cả.
Không phải h/ận. Không phải oán.
Chỉ là chẳng có gì cả.
Giống như nhìn một người không quan trọng.
Ta xoay người rời khỏi viện Ngô Đồng.
Phía sau vọng lại tiếng của Tô Minh Châu: "Dục nhi, tiếp tục đọc sách, đừng lơ đễnh."
Như thể chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Ta đi đến góc hành lang, dừng bước.
Tay đặt lên cột hành lang.
Không đ/au nữa.
Thực sự không đ/au nữa.
Chương 8
Từ viện Ngô Đồng ra, ta đến Thọ An đường.
Bùi lão phu nhân sống ở đây.
Bà ta chân tay không tốt, hai năm nay càng không thể rời người chăm sóc.
Ta hầu hạ bà ta mười hai năm.
Sớm tối vấn an, bưng canh đưa th/uốc, mùa đông sưởi ấm giường, mùa hè quạt mát.
Khi b/ệnh chân bà ta tái phát đ/au đớn kêu gào cả đêm, ta liền ngồi bên mép giường xoa bóp, xoa một lần là mấy canh giờ, xoa đến mức ngón tay ta chẳng duỗi thẳng ra được.
Rồi ta nghe bà ta nói với Bùi Du: "Tẩu tẩu con tay chân thô kệch, ngay cả xoa chân cũng không xong, giá mà là con bé Minh Châu thì tốt rồi, vừa chu đáo vừa hiểu chuyện."
Ta đứng ngoài cửa, không sót một chữ nào.
Nhưng ta vẫn vào, thỉnh an, dâng th/uốc, mỉm cười nói: "Hôm nay trong th/uốc có thêm táo đỏ, không đắng đâu."
Bởi vì Bùi Cẩn Ngôn từng nói: "Mẹ già rồi, hay càm ràm, nàng hãy nhẫn nhịn một chút."
Nhẫn nhịn.
Mười hai năm ta luôn nhẫn nhịn.
Đẩy cửa Thọ An đường, Bùi lão phu nhân đang ngồi trên ghế mây, mặt dài như cái bơm.
Thấy ta, bà ta hừ lạnh một tiếng.
"Còn mặt mũi mà đến đây."
"Đến để thỉnh an lão phu nhân."
"Khỏi đi. Ta không chịu nổi cái lạy này của ngươi đâu."
Chiếc gậy của bà ta gõ xuống đất một cái.
"Ngươi chê nhà họ Bùi chưa đủ mất mặt, nên phải mang mặt mũi đi vứt ở yến tiệc trong cung hay sao. Khương Nhược Vãn, ngươi có tâm địa gì hả?"
"Tâm địa của chính con."
"Ngươi!"
Lão thái thái tức đến mức lệch cả mặt.
"Giờ ngươi cánh cứng rồi, ngay cả mẹ chồng là ta đây cũng không để vào mắt nữa sao?"
"Lão phu nhân."
Ta đứng cách bà ta ba bước chân.
"Mười hai năm nay, con hầu hạ người ăn mặc chi tiêu, th/uốc thang trị b/ệnh, không ngày nào là bỏ bê."
"B/ệnh chân của người, là con lặn lội khắp kinh thành mới mời được lão tiên sinh của Nhân Hòa Đường đến châm c/ứu suốt ba tháng, b/ệnh tình mới ổn định."
"Tiền là con bỏ ra. Người là con c/ầu x/in. Ngày đêm canh giữ bên giường cũng là con."
"Thế còn người thì sao?"