Nha hoàn tỷ tỷ cười bảo: “Không sao, không sao, tới nguyệt sự rồi tức là đã thành đại cô nương.” Vừa nói vừa cúi người hành lễ với Chu Văn Hiên, rồi kéo ta ra ngoài.
Ta vẫn còn sợ hãi, đưa mắt nhìn Chu Văn Hiên như cầu c/ứu.
Chu Văn Hiên nói: “Không sao, đi đi.” Hắn vẫy tay với ta.
Ta mặc cho nha hoàn tỷ tỷ kéo đi, lúc quay đầu lại, dường như thấy ánh mắt âm trầm của Chu Văn Hiên. Ta gi/ật mình thon thót, nhìn lại lần nữa, lại thấy vẻ mặt lo lắng của hắn.
Nha hoàn tỷ tỷ giải thích cho ta biết nguyệt sự là thế nào, khiến ta x/ấu hổ đến đỏ cả mặt.
Khi gặp lại Chu Văn Hiên, ta cảm thấy toàn thân không được tự nhiên. Chu Văn Hiên hiếm khi trêu chọc ta, bảo ta là con q/uỷ nhỏ sợ ch*t.
Ta lẩm bẩm: “Ai mà chẳng sợ ch*t, những ngày tháng tốt đẹp còn chưa hưởng đủ mà.”
Chu Văn Hiên, kẻ không sợ ch*t, lại thực sự đã ch*t.
2 Bí thuật thay mạng
“Chu Văn Hiên đối với ngươi rất tốt. Nhưng việc này thì liên quan gì tới chuyện ngươi trở thành cương thi?”
Hoàng Đại Tiên nghe ta kể chuyện cũ một hồi lâu, nghi hoặc hỏi.
“Chu Văn Hiên ch*t, ta cũng ch*t. Ta ch*t, cho nên Chu Văn Hiên sống.”
Ta ngước nhìn vầng trăng trên cao, thời gian đã trôi qua quá lâu, lâu đến mức hình dáng của Chu Văn Hiên ta dường như cũng chẳng thể nhớ nổi nữa.
Mạng của ta vốn dĩ là do tổ mẫu c/ứu, dù bà có không chút do dự mà b/án đi, cũng là lẽ thường. Cho nên, thực ra ta không nên oán h/ận bà.
Sau khi vào đông, Chu Văn Hiên b/ệnh càng trầm trọng hơn, ngày càng sợ lạnh và ho hen. Có rất nhiều lúc, ngay cả xuống giường cũng không nổi.
Ta cứ ngồi bên giường bầu bạn trò chuyện, đọc sách cho hắn nghe.
Hắn thường ngủ rất say. Lò than trong phòng đ/ốt rất ấm. Ấm đến mức ta mặc áo đơn mà vẫn nóng đến toát mồ hôi hột.
Nhưng bàn tay hắn lúc nào cũng lạnh lẽo.
Sắp tới sinh thần hai mươi tuổi của hắn. Ta lén lút khắc một con thỏ nhỏ, định tặng hắn làm quà sinh thần.
Ngày hôm đó, ta cầm con thỏ nhỏ, định tới phòng tìm hắn.
Còn chưa kịp bước ra cửa, đã nghe thấy tiếng khóc than truyền tới.
Ta vội vã chạy qua, vừa tới cửa,
đã nghe nha hoàn nói: “Thiếu gia đi rồi.”
Ta ch*t lặng. Ngất xỉu ngay tại cửa.
Ta dường như đã ngất đi rất lâu rất lâu, mơ màng hồ đồ, dường như có rất nhiều người qua lại, có tiếng bước chân, có tiếng khóc gào.
Ta cố gắng mở mắt. đ/ập vào mắt là người đang nằm trên tấm ván giường đối diện.
Chu Văn Hiên mặc đồ Iót trắng như tuyết, cứ thế nằm đó, bất động.
Ta vươn tay về phía hắn, lại phát hiện tay không thể cử động. Lúc này ta mới sực tỉnh, mình bị trói trên cây cột gỗ hình chữ thập. Ta kinh hãi vùng vẫy.
“Đừng phí sức nữa. Ngươi không nhúc nhích được đâu.” Tiếng nói vang lên bên cạnh, là Chu lão gia.
Ta quay đầu lại, mới phát hiện Chu lão gia, Chu phu nhân và lão đạo sĩ kia đang đứng bên cạnh.
“Văn Hiên chỉ vì quá nhân từ, ngươi đáng lẽ phải ch*t từ sớm. Là Văn Hiên cứ ngăn cản, mới để ngươi sống hai năm tốt đẹp này.” Chu lão gia phẫn nộ nói.
“?” Ta nghi hoặc nhìn Chu lão gia. “Vì sao?”
Chu lão gia và đạo trưởng nhìn nhau, nhìn ta nói: “Dù sao ngươi cũng phải ch*t, ta nói rõ ràng cho ngươi biết, ngươi có oán cũng đừng đổ lên đầu chúng ta. Oan có đầu n/ợ có chủ, muốn tìm thì hãy tìm tổ mẫu của ngươi, chính bà ta đã b/án mạng của ngươi cho chúng ta.”
“Chúng ta vốn chỉ muốn tìm một cô nương có bát tự phù hợp, để đạo trưởng dùng bí pháp xung hỉ nối mệnh cho Văn Hiên. Chính tổ mẫu ngươi đã tìm tới đạo trưởng, đưa bát tự của ngươi cho ông ấy.”
“Hóa ra ngươi là mệnh cách nối mệnh trăm năm khó gặp ‘Huyền Âm Tục Mệnh Thể’, ta không biết tổ mẫu ngươi lấy đâu ra bí pháp đạo gia, tìm tới ta, đòi b/án mạng ngươi lấy giá cao để nối mệnh cho Văn Hiên.”
“Ta đã hỏi đạo trưởng, cách tốt nhất chính là dùng mạng của ngươi để nối mệnh cho Văn Hiên, vốn định xung hỉ, kết quả tổ mẫu ngươi đưa bát tự tới thật đúng lúc.”
‘Tổ mẫu ngươi đưa tới, b/án lấy giá cao.’ Những chữ đó bay qua tai ta.
“Nhưng cần phải đợi sau khi ngươi tới nguyệt sự mới có thể tiến hành đổi mệnh. Để tránh đêm dài lắm mộng, ta mới để Văn Hiên lấy danh nghĩa xung hỉ cưới ngươi vào, đặt dưới mắt mình. Vốn dĩ năm ngoái sau khi ngươi tới nguyệt sự là có thể đổi mệnh rồi. Là Văn Hiên cứ mãi không đồng ý.”
“Giờ nó đã ch*t, cũng không tới lượt nó quyết định nữa. Hừ. Văn Hiên đối với ngươi vẫn luôn không tệ, ngươi cũng nên trả lại ân tình của Văn Hiên đi.” Vài câu cuối cùng, Chu lão gia gần như nghiến răng nghiến lợi mà nói ra.
“Đạo trưởng, xin mời.” Chu lão gia ra hiệu cho đạo sĩ, rồi kéo Chu phu nhân lùi lại phía sau.
Tổ mẫu đã b/án ta cho Chu gia. Dùng mạng của ta để đổi lấy mạng của Chu Văn Hiên. Ta ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Cho đến khi đạo trưởng đi tới trước mặt, ta mới như tỉnh mộng.
Ta không muốn ch*t, ta muốn sống. Ta bắt đầu vùng vẫy, khóc lóc c/ầu x/in c/ứu mạng.
“C/ầu x/in các người thả ta ra được không.” Ta vừa vùng vẫy vừa khóc lóc van xin họ thả mình.
“Nghĩ tới Văn Hiên đi, Văn Hiên đối với ngươi tốt biết bao. Ngươi hãy nghĩ cho nó đi. Ngươi là đang c/ứu nó đó. Chỉ có ngươi mới c/ứu được nó thôi.” Chu phu nhân khàn giọng gào khóc.
Đạo trưởng dùng bùa chú quấn lấy thân thể ta, tay cầm d/ao đ/âm thẳng vào ngựk ta.
“M/áu tim nhập trận, trận pháp mới thành.” Đó là câu cuối cùng ta nghe thấy, khi ta còn sống.