Tiểu cương thi A Hòa

Chương 7

01/07/2026 19:23

Hoàng Đại Tiên liếc nhìn ta: “Tìm được người rồi chẳng phải ngươi nên vui mừng sao, sao lại cứ trưng ra bộ mặt như ai n/ợ tiền ngươi thế kia.”

“Hắn không nhớ ra ta mà. Ta đây đang sốt ruột đến bốc hỏa rồi đây này.”

“Ngươi đã ch*t bao nhiêu năm rồi, lạnh đến mức sắp thành băng rồi, còn bốc hỏa cái gì nữa.”

Ta kh/inh bỉ lườm Hoàng Đại Tiên một cái: “Đừng giễu cợt ta nữa, ngươi kiến thức rộng rãi, có cách nào khiến hắn nhớ lại ta không.”

Hoàng Đại Tiên ôm tay trầm tư.

“Ta đi cùng ngươi xem sao.” Nghĩ ngợi hồi lâu, hắn đứng dậy như đã hạ quyết tâm.

“Ơ? Ngươi chịu xuất sơn rồi à, vậy thì tốt quá.” Ta vui sướng nhảy cẫng lên.

“Ta không dám chắc mình làm được đâu, chỉ là nói đi xem thử thôi.”

“Được được, thêm người thêm cách.” Ta gật đầu lia lịa.

Ta dẫn Hoàng Đại Tiên tới quán rư/ợu, vừa bước vào cửa, Chu Văn Hiên từ sau quầy nhìn ra, thấy là ta liền mỉm cười: “A Hòa tới rồi à, hôm nay uống gì đây. Rư/ợu Vo/ng Ưu hay rư/ợu Đào Hoa. Hôm nay ta vẫn chẳng nhớ ra gì cả nhé.”

“Rư/ợu Vo/ng Ưu, rư/ợu Vo/ng Ưu, ta dẫn bằng hữu tới nếm thử.” Ta khẽ kéo Hoàng Đại Tiên bên cạnh.

Hoàng Đại Tiên chẳng thèm nhìn ta, đi thẳng tới bàn ngồi xuống. Quay đầu nói với ta: “Ngươi ra ngoài trước đi, ta và tiểu hữu trò chuyện một lát.”

Ta nhìn Hoàng Đại Tiên, đầy đầu toàn dấu chấm hỏi. Hắn chỉ gật đầu với ta.

Chu Văn Hiên nhìn hai chúng ta đầy khó hiểu.

Ta không biết hắn đang bày trò gì, giậm chân một cái rồi quay người đi ra ngoài.

Ta ngồi xổm ở cửa đếm kiến, thỉnh thoảng lại chào hỏi mấy huynh đệ q/uỷ sai đi ngang qua.

Qua một hồi lâu thật lâu. Hoàng Đại Tiên đi ra, ngồi xổm xuống cạnh ta.

“Thế nào rồi? Ngươi làm được không?”

Hắn lườm ta: “Ta đã ra tay mà ngươi còn dám nghi ngờ ta à.”

Liền đó thở dài: “Đều là những kẻ đáng thương cả thôi. Hắn chỉ vì chấp niệm n/ợ ngươi quá sâu, nên chọn cách đóng ch/ặt ký ức để vượt qua năm tháng đằng đẵng này.”

“Ngươi vào đi, gặp hắn đi. Gặp hắn rồi ngươi sẽ hiểu.”

Ta im lặng, vẫn ngồi xổm không động đậy, ta sợ phải nghe những lời khiến mình đ/au lòng.

“Chân ngươi tê rồi à?” Hoàng Đại Tiên thấy ta không nhúc nhích, liền bò tới trước mặt ta nhìn.

Ta lườm hắn, đúng là con chồn vàng không hiểu phong tình.

Ta bước vào nhà lần nữa. Chu Văn Hiên đứng đó, nhìn ta.

Chỉ một cái nhìn, ta liền biết hắn đã nhớ ra rồi. Không còn là vị chủ quán rư/ợu cười tủm tỉm mỗi ngày nữa, mà là Chu Văn Hiên với nỗi sầu nhẹ vương trong mắt.

“Chu Văn Hiên, chàng ch*t từ khi nào vậy? Hồng tỷ mỗi lần đều nói chàng sống rất tốt, nhưng ta biết, chàng không ổn.”

Chu Văn Hiên nhìn sâu vào mắt ta: “A Hòa. Hồng tỷ nói đã tiễn nàng đi đầu th/ai. Lúc đó ta đã không còn sức để tiễn nàng lần cuối, xin lỗi nàng.”

“Sao chàng ngốc thế, chàng đã đổi mạng của ta rồi, thì hãy sống cho tốt đi, chàng quan tâm ta làm gì, ta chỉ là kẻ bị người ta b/án đi b/án lại thôi mà, chàng việc gì phải bận tâm xem ta có h/ồn xiêu phách lạc hay không.” Ta cuối cùng không nhịn được nữa, nước mắt trào ra.

“Ta từng oán h/ận chàng, nhưng từ đầu đến cuối, chỉ có chàng là yêu thương ta, đối xử tốt với ta. Chu phu nhân nói đúng, chàng đối với ta tốt như vậy, chỉ có chàng đối với ta tốt như vậy, ta nên báo đáp chàng. Dù sao mạng ta cũng là mạng rẻ rúng. Ta lấy tư cách gì mà bắt chàng trả mạng cho ta.” Ta vịn vào bàn ngồi sụp xuống, khóc không thành tiếng.

Chu Văn Hiên bước tới ngồi xổm trước mặt ta, giơ tay lau nước mắt trên mặt ta.

“Sau khi ta ch*t liền trở thành du h/ồn bên đường Hoàng Tuyền này, ta muốn đợi nàng, nhìn nàng thêm lần nữa, tự miệng nói lời cảm ơn với nàng.”

“Ta có chấp niệm, không thể đầu th/ai. Ta nghĩ hết vòng này tới vòng khác, kiểu gì cũng sẽ có ngày nhìn thấy nàng.”

“Ta đợi rất lâu, tìm rất lâu, hỏi rất nhiều người, không ai từng thấy nàng.”

“Tìm mãi tìm mãi, ta bỗng quên mất lý do mình lang thang ở đây. Ta chỉ biết mình còn việc chưa làm xong, ta phải đợi ở đây. Thế là ta mở quán rư/ợu này.”

“May mà cuối cùng ta đã đợi được nàng. A Hòa, tuy xin lỗi nàng, nhưng cũng cảm ơn nàng.”

Ta khóc càng to hơn.

Kéo lấy tay Chu Văn Hiên: “Chu Văn Hiên, chúng ta về nhà được không.”

“Được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ mình tôi chăm sóc bà ngoại

Chương 11
Sau khi bà ngoại được chẩn đoán mắc chứng mất trí nhớ, nghệ nhân cắm hoa Trình Thanh Hòa trở thành người duy nhất trong gia đình kiên trì túc trực. Khi công việc liên tục bị ảnh hưởng do phải chăm sóc đột xuất, cô bắt đầu ghi chép lại số giờ có mặt của từng người và đề xuất lịch trực luân phiên. Một lần bà ngoại đi lạc vào ban đêm đã buộc cả gia đình phải đối diện với sự thật rằng: "Có người thay thế" thực chất luôn đồng nghĩa với việc "Thanh Hòa sẽ phải hy sinh". Thanh Hòa kiên quyết áp dụng các dịch vụ chăm sóc ban ngày, thiết bị định vị và thuê người chăm sóc ban đêm có trả phí, để mỗi thành viên trong gia đình đều phải gánh vác trách nhiệm có thể kiểm chứng bằng thời gian hoặc tài chính. Đồng thời, khi bà ngoại dần thích nghi với cuộc sống mới, cô cũng đưa bản thân trở lại với công việc và cuộc đời của chính mình.
0