Khi thiên kim chân chính trở về, tôi - kẻ giả mạo này - bị gia tộc đẩy vào một “buổi đấu giá cô dâu” đầy kỳ quái. Món hàng đấu giá chính là hôn ước với một người đàn ông sống dở ch*t dở.
Tất cả mọi người đều đang chờ xem tôi bị gã đàn ông nằm trong qu/an t/ài thủy tinh kia “khắc tử”.
Thế nhưng, khi bị ép đặt tay lên nắp qu/an t/ài thủy tinh, tôi lại nghe thấy một giọng trẻ con non nớt vang vọng trong đầu: 【Mẹ ơi! Mẹ cuối cùng cũng đến đón con rồi! Nhanh lên! Hôn bố một cái đi, chúng ta sẽ thoát được ra ngoài!】
Tôi nhìn gã đàn ông tuấn tú nhưng lạnh lẽo vô h/ồn trong qu/an t/ài, lại liếc nhìn thiên kim chân chính cùng cha mẹ nuôi dưới khán đài với vẻ mặt đắc ý. Rồi, dưới ánh mắt kinh hãi của đám đông, tôi cúi người và đặt nụ hôn xuống.
【Ting ting, chúc mừng bạn đã kích hoạt thành công “Hệ Thống Nuôi Con Địa Phủ”. Phần quà tân thủ: đá/nh thức Q/uỷ Vương phu quân của bạn.】
1. Buổi Đấu Giá Cô Dâu
Ánh đèn sân khấu như th/iêu đ/ốt làn da tôi. Dưới khán đài là vô số ánh mắt, kẻ thì thương hại, người thì châm biếm, kẻ lại hả hê vui sướng.
Đây là câu lạc bộ tư nhân đẳng cấp nhất Hải Thành, nơi đang diễn ra một “buổi đấu giá cô dâu” kín.
Còn tôi, Lâm Nhiễm, chính là “món hàng” duy nhất trong đêm nay.
Vài ngày trước, thiên kim chân chính của Lâm gia - Lâm Vy Vy - đã được tìm về.
Tôi, kẻ giả mạo suốt hai mươi năm trời, trong một đêm đã rơi từ đỉnh cao xuống vũng bùn lầy.
Cha mẹ nuôi — không, giờ phải gọi là ông Lâm và bà Lâm rồi. Ánh mắt họ nhìn tôi đã chẳng còn chút cưng chiều nào của ngày trước, chỉ còn lại sự toan tính lạnh lùng.
“Nhiễm Nhiễm, bao năm nay Lâm gia đối xử với con cũng không tệ. Giờ Vy Vy đã trở về, con cũng nên làm chút gì đó cống hiến cho gia đình.”
Cái gọi là “cống hiến” mà họ yêu cầu, chính là bắt tôi thay Lâm Vy Vy, gả cho một người đàn ông sống dở ch*t dở.
Người đàn ông đó tên Mặc Uyên, tương truyền là gia chủ của một gia tộc hào môn ẩn cư. Thế nhưng, một năm trước ông ta đột ngột rơi vào hôn mê, trở thành người thực vật. Các bác sĩ đã khẳng định ông ta vĩnh viễn không thể tỉnh lại, chỉ có thể duy trì sự sống bằng những cỗ máy đắt tiền.
Mặc gia đã buông lời, bất cứ ai chịu gả cho Mặc Uyên để “xung hỷ” sẽ nhận được một khoản tài sản khổng lồ cùng danh phận thiếu phu nhân Mặc gia.
Toàn bộ Hải Thành đều biết, đây là một hố lửa khiến người ta phải thủ tiết cả đời. Gả qua đó, chẳng khác nào đi ch/ôn sống theo một kẻ đã mất.
Lâm gia không nỡ để con gái ruột phải chịu khổ, nên đã nhắm đến tôi, cô thiên kim giả mạo này.
Họ thậm chí chẳng cho tôi quyền từ chối, trực tiếp “đóng gói” tôi tống đến cái gọi là “buổi đấu giá” này. Với cái cớ hoa mỹ là Mặc gia muốn tự tay “chọn lựa” cô dâu.
Giờ phút này, tôi vận trên mình bộ váy voan trắng mỏng manh, chân trần đứng trên sàn diễn bằng đ/á cẩm thạch lạnh lẽo, chẳng khác nào một món hàng đang chờ người trả giá.
Chính giữa sân khấu, bên trong chiếc qu/an t/ài thủy tinh trong suốt, “vị hôn phu” của tôi - Mặc Uyên - đang yên lặng nằm đó.
Hắn sở hữu gương mặt tuấn tú đến nghẹt thở, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím ch/ặt, hàng mi dài rủ xuống tạo thành một vùng bóng râm dưới mắt. Dẫu chẳng còn sinh khí, hắn vẫn tựa như một pho tượng thần Hy Lạp cổ đại đang say ngủ.
Ở hàng ghế đầu tiên dưới khán đài, Lâm Vy Vy khoác tay bà Lâm, nở với tôi một nụ cười đắc thắng.
Bộ lễ phục thiết kế riêng trên người cô, vốn là thương hiệu tôi yêu thích nhất.
“Em à, đừng sợ. Mặc gia rất giàu có, em gả sang đó cả đời chẳng phải lo cơm áo gạo tiền đâu.” Cô ta lên tiếng giả lả, giọng vừa đủ để mọi người xung quanh đều nghe rõ.
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng cười khúc khích đầy vẻ kìm nén.
Chẳng phải lo cơm áo? Phải, người ch*t quả thực chẳng cần phải bận tâm đến chuyện ăn mặc nữa.
Tôi siết ch/ặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Người dẫn chương trình dõng dạc tuyên bố: “Tiếp theo, xin mời Lâm tiểu thư đặt tay lên qu/an t/ài thủy tinh để hoàn thành nghi thức ký kết khế ước cuối cùng.”
Hai gã vệ sĩ tiến lên, một người kẹp trái một người kẹp phải, áp giải tôi đến trước qu/an t/ài thủy tinh.
Tôi có thể cảm nhận rõ ánh mắt đắc thắng của Lâm Vy Vy, tựa như những mũi kim tẩm đ/ộc đang đ/âm xuyên vào lưng mình.
Tất cả mọi người đều đang chờ xem tôi bị gã đàn ông trong qu/an t/ài kia “khắc tử”, hoặc sợ đến mức vỡ òa khóc lóc.
Tôi tuyệt vọng nhắm nghiền mắt, bị ép đặt bàn tay lạnh toát lên nắp qu/an t/ài thủy tinh.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào mặt thủy tinh, một giọng trẻ con trong trẻo và non nớt đột ngột vang vọng trong đầu tôi.
【Mẹ ơi! Mẹ cuối cùng cũng đến đón con rồi!】
Tôi choàng mở mắt, kinh ngạc nhìn quanh quất.
Giọng nói ấy lại vang lên, mang theo chút tủi thân và vội vã: 【Mẹ ơi, là con đây, con là Tiểu Bảo! Nhanh lên! Hôn bố một cái đi, chúng ta sẽ thoát được ra ngoài!】
Mẹ? Bố?
Ánh mắt tôi không tự chủ được mà lại dời về phía người đàn ông trong qu/an t/ài thủy tinh.
【Đúng đúng đúng! Chính là bố đấy! Mẹ nhanh hôn ông ấy đi, mụ đàn bà x/ấu xa kia muốn cư/ớp đoạt sức mạnh của bố, ả ta định dùng m/áu của mẹ để hại bố!】
Giọng Tiểu Bảo đã nhuốm mùi khóc lóc.
Tim tôi thắt lại, tôi lập tức nhìn xuống khán đài về phía Lâm Vy Vy.
Cô ta đang liếc mắt trao đổi với ông Lâm. Trong ánh mắt ấy không chỉ có sự đắc ý, mà còn ẩn chứa một sự tham lam và tàn đ/ộc mà tôi không sao hiểu nổi.
Thì ra, đây không đơn thuần chỉ là một cuộc hôn nhân mang tính chất “xung hỷ”.
Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn người đàn ông tuấn tú nhưng lạnh lẽo vô h/ồn trong qu/an t/ài, rồi lại liếc nhìn Lâm Vy Vy cùng cặp cha mẹ cũ dưới khán đài với vẻ mặt đắc thắng.
Dưới ánh mắt kinh hãi, ngỡ ngàng và khó hiểu của tất cả mọi người, tôi đã đưa ra một quyết định đi/ên rồ.