Tôi cúi người, cách lớp thủy tinh lạnh lẽo, đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi mỏng của Mặc Uyên.

“đi/ên rồi! Con bé đó đi/ên thật rồi!”

“Trời ơi, nó dám hôn cả một cái x/ác ch*t!”

Dưới khán đài, tiếng xì xào bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ. Nụ cười trên gương mặt Lâm Vy Vy đông cứng lại, thay vào đó là sự bàng hoàng và phẫn nộ tột độ.

Ngay khoảnh khắc đôi môi tôi chạm vào người hắn, một giọng nói máy móc lạnh lẽo vang lên trong đầu.

【Ting ting, chúc mừng bạn đã kích hoạt thành công “Hệ Thống Nuôi Con Địa Phủ”. Phần quà tân thủ: đá/nh thức Q/uỷ Vương phu quân của bạn.】

2. Q/uỷ Vương Tỉnh Giấc

Gần như cùng lúc với tiếng thông báo của hệ thống, qu/an t/ài thủy tinh phát ra một tiếng “rắc” khẽ.

Một luồng kim quang mờ nhạt lóe lên từ nơi môi tôi và Mặc Uyên chạm nhau, rồi tức thì lan tỏa dọc theo viền qu/an t/ài.

Cả hội trường im phăng phắc, kinh ngạc trước hiện tượng kỳ dị bất ngờ này.

Tôi đứng thẳng người dậy, tim đ/ập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk.

Chỉ thấy người đàn ông trong qu/an t/ài, hàng mi dài tựa cánh bướm ấy khẽ r/un r/ẩy.

Sau đó, dưới sự chứng kiến của hàng trăm cặp mắt, hắn chậm rãi mở mắt.

Đó là một đôi mắt như thế nào đây?

Sâu thẳm tựa đầm băng vạn năm, con ngươi đen láy không chút cảm xúc của người phàm, chỉ còn lại uy áp thuần túy khiến linh h/ồn người ta phải r/un r/ẩy.

Hắn đã tỉnh.

Kẻ sống dở ch*t dở mà các bác sĩ hàng đầu thế giới đã khẳng định vĩnh viễn không thể tỉnh lại, nay đã bị một nụ hôn của tôi đá/nh thức.

“Không thể nào!” Lâm Vy Vy thét lên, sắc mặt tái mét không còn giọt m/áu, “Điều này hoàn toàn không thể nào!”

Ông bà Lâm cũng đứng ch/ôn chân tại chỗ, biểu cảm còn k/inh h/oàng hơn cả nhìn thấy m/a.

Hội trường hoàn toàn bùng n/ổ.

“Tỉnh rồi! Mặc gia chủ thực sự tỉnh rồi!”

“Chúa ơi, đây là kỳ tích y học hay là... kỳ tích huyền học vậy?”

Ánh mắt Mặc Uyên chậm rãi quét qua toàn bộ hội trường, tất cả những ai bị hắn nhìn trúng đều cảm thấy như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng, lập tức c/âm nín.

Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt tôi.

Lạnh lẽo, thờ ơ, mang theo sự dò xét.

Tôi bị hắn nhìn đến mức nổi da gà, giọng Tiểu Bảo kịp thời vang lên trong đầu: 【Mẹ đừng sợ! Bố mới tỉnh, thần h/ồn còn chưa ổn định, ông ấy chỉ đang x/ác nhận hơi thở của mẹ thôi!】

Tôi trấn tĩnh lại, lấy hết can đảm nhìn thẳng vào mắt hắn.

Đúng lúc này, vài vệ sĩ mặc vest đen của Mặc gia lao lên sân khấu, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên vẻ mặt nghiêm nghị. Khi thấy Mặc Uyên đã mở mắt, ông ta xúc động đến rơi nước mắt.

“Gia chủ! Ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi!” Ông ta cung kính cúi chào, rồi quay sang tôi, thái độ thay đổi 180 độ: “Thiếu phu nhân, xin thứ lỗi vì chúng tôi tiếp đón không chu đáo.”

Tiếng “Thiếu phu nhân” này đã đ/ập tan ảo tưởng cuối cùng của Lâm Vy Vy.

Cô ta đi/ên cuồ/ng muốn lao lên sân khấu: “Không! Con mới là thiên kim Lâm gia! Người nên gả cho Mặc Uyên phải là con!”

Đáng tiếc, cô ta bị vệ sĩ của Mặc gia ngăn lại, dáng vẻ vô cùng chật vật.

Sắc mặt ông Lâm trắng bệch, ông ta vội vàng tiến lên, nở nụ cười lấy lòng với vị quản gia trung niên trên đài: “Fúc bá, chuyện này... có phải có hiểu lầm gì không? Vy Vy nhà chúng tôi mới là...”

Quản gia được gọi là Phúc bá lạnh lùng liếc nhìn ông ta: “Ông Lâm, khế ước đã thành, gia chủ đã chọn vợ của mình. Mặc gia chúng tôi chỉ công nhận sự lựa chọn của gia chủ.”

Nói xong, ông ta ra hiệu cho cấp dưới cẩn thận mở nắp qu/an t/ài thủy tinh.

Khí lạnh thấu xươ/ng ùa ra.

Mặc Uyên chậm rãi ngồi dậy, hắn không nhìn bất cứ ai, chỉ đưa một bàn tay về phía tôi.

Bàn tay hắn rất đẹp, khớp xươ/ng rõ ràng, thon dài mạnh mẽ, chỉ là làn da trắng bệch không chút huyết sắc.

Tôi do dự một chút rồi đặt tay mình vào tay hắn.

Đầu ngón tay hắn lạnh như sắt, nhưng ngay khoảnh khắc nắm lấy tôi, tôi lại cảm nhận được một luồng ấm áp truyền từ lòng bàn tay hắn vào cơ thể mình, xua tan đi cái lạnh lẽo lúc nãy.

Trong đầu, Tiểu Bảo reo hò vui sướng: 【Đó là bản nguyên q/uỷ khí của bố đấy! Rất tốt cho cơ thể của mẹ nhé!】

Tôi bị hắn dắt đi, đứng vào giữa sân khấu, thực sự trở thành nữ chủ nhân của Mặc gia.

Lâm Vy Vy dưới khán đài nhìn tôi trừng trừng, sự oán đ/ộc trong ánh mắt gần như muốn hóa thành thực thể.

Tôi đón lấy ánh nhìn của cô ta, nhìn rõ sợi dây chuyền kim cương đắt đỏ trên cổ cô ta.

Đó là thứ mà Lâm gia đã m/ua để ăn mừng ngày cô ta trở về, nghe nói trị giá tám con số.

Tôi bỗng mỉm cười.

Đã các người bất nhân, thì đừng trách tôi bất nghĩa.

Vở kịch hay này, mới chỉ bắt đầu mà thôi.

3. Vô Vọng Trai

Tôi và Mặc Uyên dưới sự hộ tống của Phúc bá cùng đám vệ sĩ rời khỏi câu lạc bộ hỗn lo/ạn.

Sắc mặt người nhà họ Lâm khó coi hết mức, đặc biệt là Lâm Vy Vy, gương mặt xinh đẹp vì đố kỵ và không cam tâm mà méo mó, trông vô cùng x/ấu xí.

Họ có lẽ nằm mơ cũng không ngờ tới, vốn muốn đẩy tôi vào hố lửa, kết quả lại tự tay đưa tôi lên một vị trí cao quý mà họ mãi mãi không thể với tới.

Một chiếc Rolls-Royce phiên bản kéo dài đậu trước cửa, cửa xe mở ra, Mặc Uyên dắt tay tôi ngồi vào trong.

Không gian bên trong xe rộng rãi như một phòng khách nhỏ, ghế da tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng.

Cho đến khi xe lăn bánh êm ái trên đường lớn, th/ần ki/nh căng như dây đàn của tôi mới thả lỏng đôi chút.

Tôi lén lút quan sát người đàn ông bên cạnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm