Ký ức và sức mạnh của Thánh nữ kiếp trước hòa quyện hoàn hảo cùng linh h/ồn kiếp này của tôi. Tôi nhìn Mặc Uyên, anh cũng đang nhìn tôi. Giữa chúng tôi, chẳng còn bất kỳ bí mật hay ngăn cách nào nữa.

Tiểu Bảo trong lòng chúng tôi cười khanh khách: “Bố ơi! Mẹ ơi! Chúng ta về nhà thôi!”

“Được,” Mặc Uyên cúi đầu, đặt lên trán tôi một nụ hôn dịu dàng, “Chúng ta về nhà.”

Sau đó, tôi và Mặc Uyên tổ chức một hôn lễ long trọng tại Vô Vọng Trai. Không mời bất kỳ người ngoài nào, chỉ có Phúc bá, đám q/uỷ bộc ở Vô Vọng Trai cùng tộc nhân Vân Trại đến chúc mừng.

Sau khi kết hôn, Mặc Uyên giao lại việc Địa Phủ cho vị phán quan mà anh tin tưởng nhất, còn bản thân chọn ở lại nhân gian để bầu bạn cùng tôi và Tiểu Bảo. Chúng tôi như một cặp vợ chồng bình thường nhất, trải qua cuộc sống giản dị mà hạnh phúc.

Thỉnh thoảng, tôi cũng dùng quyền hạn hệ thống để lại để xem kết cục của những kẻ từng làm hại mình. Nhà họ Lâm hoàn toàn biến mất khỏi giới thượng lưu Hải Thành, ông Lâm và bà Lâm có tuổi già thê lương. Còn Lâm Vy Vy, vĩnh viễn mơ giấc mộng “Chủ tể Địa Phủ” trong b/ệnh viện t/âm th/ần.

Thiện á/c cuối cùng cũng có báo ứng, thiên đạo xoay vần luân hồi.

Nắng thật đẹp, gió khẽ lay.

Tôi tựa vào chiếc ghế nằm ngoài sân, nhìn bóng dáng lớn nhỏ không xa đang đùa nghịch trên bãi cỏ. Mặc Uyên quay đầu lại, nở nụ cười làm say đắm lòng người.

Năm tháng bình yên, đại khái chính là như vậy.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm