Tu tiên nơi tinh tế

Chương 1

01/07/2026 19:42

Trong trận mô phỏng của quân đội, cô nữ sinh năm nhất vạn người mê đã lái cơ giáp của giảng viên đá/nh tôi bị thương nặng.

“Học tỷ, sao chị vô dụng thế?”

Tôi chậm rãi thở hắt ra một hơi.

Nhịn không thể nhịn, không thể nhịn được nữa!

Vậy nên.

Tôi thu hồi cơ giáp, ném ra một lá Dẫn Lôi Phù.

Hành động thu hồi cơ giáp của tôi khiến tất cả mọi người sửng sốt, họ nhìn thấy tôi lấy ra một mảnh giấy mỏng manh thì đều cười ồ lên.

“Không đùa chứ, học tỷ bị đá/nh đến ngốc rồi sao?”

“Học tỷ Khương bị hỏng đầu óc rồi à, định dùng một tờ giấy để đối đầu với cơ giáp sao?”

Cô nữ sinh năm nhất mang hào quang vạn người mê nhìn xuống tôi, giả nhân giả nghĩa quan tâm: “Sư tỷ, chị hãy tỉnh táo lại đi. Hôm nay chỉ cần chị nhường Tuyết Vân Khoáng cho em, em sẽ không truy c/ứu nữa. Nếu không, em không kiểm soát tốt cơ giáp, làm chị bị thương thì không hay lắm đâu.”

Tôi lau sạch vết m/áu chảy trên trán, siết ch/ặt lá bùa nhăn nhúm trong tay.

Sau đó, tôi nén gi/ận chất vấn trong thức hải.

“Không định cho tôi một lời giải thích sao?”

Trong thức hải không một tiếng động, hồi lâu sau, hệ thống mới ấp úng nói: “Ký chủ, hình như chúng ta đi nhầm chỗ rồi. Nhưng mà đến cũng đã đến, ảnh hưởng không lớn đâu, cứ làm xong nhiệm vụ của thế giới này rồi chúng ta đi tiếp.”

Nói đến cuối, giọng điệu thậm chí còn lộ ra chút nịnh nọt.

Tôi tức quá hóa cười: “Ảnh hưởng không lớn? Tôi rõ ràng đã chọn thế giới tu tiên!”

Trước khi tôi đến thế giới này, hệ thống nói thế giới tiếp theo là tu tiên, nhiệm vụ của tôi là sống sót đến đại kết cục.

Để có thể sống sót trong thế giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy, tôi đã đổi toàn bộ điểm tích lũy thành những thứ hữu dụng trong giới tu chân.

Phù chú, thần khí, đan dược, thậm chí là các loại công pháp tu tiên!

Toàn bộ túi đồ của tôi đều là những thứ có thể dùng trong thế giới tu tiên.

Vạn sự đã sẵn sàng, chỉ chờ gió đông.

Giờ lại bảo tôi là đi nhầm chỗ!

Một nơi dựa vào vũ khí nóng, những thứ tôi mang theo có ích gì chứ!

Hệ thống như muốn kéo lại lý trí của tôi: “Đừng kích động, Chủ thần không quy định không được sử dụng vũ khí ngoài thế giới, dù sao chúng ta chỉ cần sống đến khi cốt truyện kết thúc là hoàn thành nhiệm vụ.”

Tôi từ chối: “Hay là tôi bày một trận Thiên Lôi, chúng ta cùng ch*t luôn đi, ai cũng đừng hòng sống.”

Đây chẳng phải cũng tính là sống đến cuối cùng sao?

“Ký chủ, thể chất của cô là cấp B, vừa đúng tiêu chuẩn nhập học của trường quân đội số một. Cốt truyện của thế giới này là để cô nữ sinh vạn người mê kia giẫm lên cô mà trở thành ánh trăng sáng.”

Ha, kiếp trước tôi tung hoành ngang dọc trong ngày tận thế, kiếp này lại phải làm bàn đạp trong cái thế giới vạn người mê này sao?

Ai cho nó tự tin vậy?

Tôi cử động ngón tay đang cầm lá bùa, thở hắt ra.

Hệ thống còn chưa kịp nói gì, tôi đã vận dụng linh lực trong cơ thể đá/nh lá bùa ra ngoài.

“Ký chủ! Thủ hạ lưu tình!” Hệ thống gào khóc trong thức hải, c/ầu x/in.

Trái tim tôi lạnh như sắt, hoàn toàn không chút lay chuyển.

Tôi muốn xem thử, rốt cuộc là cơ giáp cứng, hay Lôi Phù của tôi lợi hại hơn.

Không phải chỉ là sống đến đại kết cục sao, chuyện nhỏ.

Loại phù chú này là thứ tôi có nhiều nhất trong túi đồ, ở giới tu tiên thì không tính là gì.

Nhưng ở cái tinh tế đã mất sạch truyền thừa linh lực này, nó lại khiến tất cả mọi người kinh hãi.

Bầu trời trong xanh đột ngột giáng xuống một tia sét to bằng cánh tay.

Cao Phương Phương còn chưa kịp phản ứng, cả cơ giáp đã bị sét đá/nh trúng.

Bề ngoài cơ giáp ch/áy đen, khoang lái chậm rãi mở ra.

Một người rơi ra từ bên trong, tóc tai dựng đứng, đôi mắt đờ đẫn.

Ồ, tôi quên mất.

Ở đây gọi tia sét là bão lôi, mà cơ giáp lại không chịu nổi bão lôi.

Phải một lúc lâu sau, Cao Phương Phương mới hoàn h/ồn, chậm rãi nôn ra một ngụm m/áu.

Đám người đang kinh hãi bên dưới lúc này mới bừng tỉnh. Hội trưởng hội học sinh vội vàng chạy tới, đ/au lòng ôm lấy Cao Phương Phương vào lòng, xót xa hỏi han xem cô ta có sao không, sau đó quay đầu nổi gi/ận với tôi: “Khương Vãn! Cô to gan thật đấy, dám dẫn bão lôi tới! Cô tốt nhất nên xin lỗi ngay, nếu không tôi sẽ báo cáo lên nhà trường!”

Anh ta triệu hồi cơ giáp của mình, cơ giáp cao lớn bước tới trước mặt, chộp lấy tôi trong tay.

Cơ giáp dần siết ch/ặt khiến khí huyết tôi cuộn trào.

Toàn bộ xươ/ng cốt dường như đã lệch vị trí, đang kêu răng rắc.

Tôi cắn ch/ặt răng: “Sao nào, học muội thua thì là tôi cố ý dẫn bão lôi, còn tôi thua thì là chuyện đương nhiên sao?”

Cách lớp cơ giáp, tôi không nhìn rõ sắc mặt của Vạn Hâm, nhưng chắc là rất tệ.

Vì tôi có thể cảm nhận được bàn tay cơ giáp đang giam giữ tôi đột ngột siết ch/ặt.

“Khương Vãn, cô cũng quá coi trọng bản thân rồi. Với cái thể chất cấp C vừa chạm ngưỡng của cô, cô lấy tư cách gì nói mình có thể thắng được học muội Cao Phương Phương cấp A? Cô ấy chỉ là muốn khối Tuyết Vân Khoáng trong tay cô thôi, cô giữ lại cũng chẳng có tác dụng gì, chi bằng đưa cho học muội để cải tiến cơ giáp.”

Khối Tuyết Vân Khoáng mà Vạn Hâm nói, chính là thứ tôi lấy được từ một hang động gần hành t*** T**** tộc.

Vì thứ này, tôi thậm chí còn bị Trùng tộc phát hiện, suýt chút nữa bị chúng x/é x/ác.

Khối Tuyết Vân Khoáng mà tôi cửu tử nhất sinh mới đổi lấy được, vốn dĩ tôi định dùng để nâng cấp cơ giáp của chính mình.

Ở thế giới này, cơ giáp chính là vũ khí thể hiện thực lực tốt nhất, đặc biệt là ở trường quân đội, cơ giáp là thứ không thể thiếu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm