Nhưng tôi không ngờ rằng mình vừa vào cổng trường, Cao Phương Phương không biết đã nghe ngóng được chuyện Tuyết Vân Khoáng ở đâu mà mở miệng đòi lấy cho bằng được.
Đáng nói hơn, giảng viên phụ trách chúng tôi còn dung túng cho hành vi này, cho phép cô ta mượn cơ giáp của chính mình.
Cơ giáp của Cao Phương Phương vốn đã thuộc hàng đỉnh cấp, cô ta chỉ muốn mảnh khoáng thạch đó để trang trí cho đẹp mà thôi.
Tôi không đồng ý.
Theo quy định của trường quân đội, không được cư/ớp đoạt cưỡng ép, nhưng có thể phân định thắng thua trên sàn đấu, người thắng có quyền lấy bất cứ thứ gì trên người kẻ thua cuộc.
Chưa đợi tôi từ chối, tôi đã bị đám đông lôi kéo đến sàn đấu. Những sinh viên xung quanh cũng xì xào bàn tán, nói tôi nhỏ nhen, thứ mình không dùng tới cũng không chịu nhường cho người khác.
Tôi cười khẩy, từng chữ từng chữ nói rõ ràng: “Sư huynh quên rồi sao? Tôi vì bị các người bỏ lại ở hành t*** T**** tộc, bị thương nặng nên thể chất mới từ cấp B tụt xuống cấp C.”
Nửa tháng trước, chúng tôi đến hành t*** T**** tộc để thu thập thông tin, Cao Phương Phương dẫn dụ lũ Trùng tộc tới. Mọi người không địch lại, đứng trước nguy cơ bị tiêu diệt hoàn toàn.
Vì họ, tôi đã chủ động xin đi dụ lũ Trùng tộc ra chỗ khác.
Tôi chạy trốn suốt một ngày một đêm, nhưng vẫn phải cô đ/ộc chiến đấu.
Cuối cùng, tôi đành vứt bỏ cơ giáp của mình, may mắn trốn thoát, nhưng vì trọng thương mà thể chất bị suy giảm.
Vạn Hâm im lặng một thoáng, nhưng nhanh chóng phản bác:
“Khương Vãn, rõ ràng là cô tự mình cậy mạnh muốn đoạn hậu cho chúng tôi, giờ lại muốn đổ lỗi chuyện thể chất suy giảm lên đầu chúng tôi sao?”
Đám người thoát ch*t trong gang tấc năm đó thi nhau chỉ trích.
“Chúng tôi đâu có ép cô đoạn hậu, là tự cô muốn đi mà.”
“Đúng đó đúng đó, tự nguyện mà giờ lại còn muốn trách chúng tôi.”
“Vẫn là Cao học muội tốt nhất, cô ấy còn lấy cả phi thuyền của mình ra để giúp chúng ta chạy thoát.”
Tôi cảm nhận cơ thể mình dần lạnh đi, nhếch mép nở một nụ cười châm biếm.
Thật thú vị, đây chính là uy lực của hào quang vạn người mê sao? Có thể khiến người ta phớt lờ cả ơn c/ứu mạng của kẻ khác.
Nếu không có tôi, họ đã sớm bị Trùng tộc bắt kịp rồi, vậy mà họ lại coi phi thuyền của Cao Phương Phương là chỗ dựa lớn nhất để thoát hiểm.
Quả nhiên, lúc đó nên cùng ch*t hết cho xong.
Chỉ cần ch*t sau nam nữ chính, tôi cũng coi như đã sống đến đại kết cục rồi.
Có lẽ nụ cười của tôi đã làm chói mắt Vạn Hâm, anh ta ném mạnh tôi xuống đất, cơn đ/au do xươ/ng khớp lệch vị trí khiến mắt tôi tối sầm lại.
Hệ thống vẫn đang ngậm chiếc khăn tay nhỏ, rụt rè nói: “Đúng vậy đó, ký chủ, cô chỉ cần giữ trạng thái này...”
Tôi túm lấy hệ thống rồi ném thẳng về phía nắm đ/ấm đang giáng xuống từ trên cao.
Nắm đ/ấm bị một bức tường vô hình chặn lại ngay trước mắt tôi, rồi phản ngược lực lại cho chủ nhân của nó.
Được, tốt lắm, lực tác động là có qua có lại.
Cơ giáp của Vạn Hâm bị lực phản chấn hất văng, đ/ập mạnh vào người Cao Phương Phương đang nằm cạnh đó.
Tôi vận linh lực trong cơ thể, chậm rãi chữa lành những vết thương bên trong.
Vạn Hâm bị thương không nhẹ, anh ta có vẻ rất khó hiểu vì sao tôi có thể hất văng anh ta.
Anh ta bước ra khỏi cơ giáp, ôm ngựk ho sặc sụa, gằn giọng nói: “Khương Vãn, cô đã dùng th/ủ đo/ạn gì!”
Tôi giả vờ ngây thơ:
“Sư huynh, bản thân anh không đủ trình độ lại còn vu khống tôi ám toán anh, kỹ thuật kém thì đi học đi, đừng có ở đây ngậm m/áu phun người.”
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Vạn Hâm từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử, từ khi sinh ra đã được kiểm tra có thể chất cấp S, có thể nói là vạn người chú ý.
Còn tôi chỉ là một kẻ phế vật cấp C bị tổn thương thể chất, vậy mà giờ đây lại dễ dàng đá/nh bại anh ta.
Tôi cảm nhận vết thương trên người đang dần khép miệng, đứng dậy nhìn xuống Vạn Hâm đang ngồi dưới đất vì bất lực mà nổi gi/ận: “Được rồi, hai người thua cuộc thì phải chịu thôi, lấy những thứ giá trị nhất trên người các người ra đây.”
Vạn Hâm kêu lớn: “Dựa vào cái gì? Đâu phải tôi là người thách đấu cô.”
Tôi cư/ớp lấy nút bấm cơ giáp của anh ta, mặc kệ anh ta vùng vẫy: “Quy định của trường, trong thời gian thi đấu, người lên sàn đều coi là liên chiến. Người thắng được nhận phần thưởng gấp đôi, hai người thua thì phần thưởng gấp đôi đương nhiên là lấy từ trên người các người rồi.”
Một câu nói khiến mặt Vạn Hâm tái mét.
Anh ta dường như muốn nói gì đó, nhưng nhìn sang Cao Phương Phương đang trọng thương bên cạnh, cuối cùng chỉ há miệng rồi im bặt.
Tôi tung hứng nút bấm cơ giáp vừa lấy được, thầm nghĩ lại tiết kiệm được một khoản tiền.
Không ngờ Vạn Hâm đột ngột lên tiếng: “Cô muốn thu hút sự chú ý của tôi sao? Nhưng cô có lấy được thì cũng chẳng ích gì, ánh mắt của tôi vĩnh viễn sẽ không bao giờ dừng lại ở cô đâu.”
“Tôi chỉ thích những cô gái tự lập, dũng cảm và nỗ lực như Phương Phương, chứ không phải loại phụ nữ ích kỷ, tư lợi như cô. Cái kiểu cứ lẽo đẽo theo sau tôi như cô, thật sự khiến tôi buồn nôn.”
Những lời này khiến tôi chấn động: “N/ão trái và n/ão phải của anh đá/nh nhau, lưỡng bại câu thương rồi biến thành bã đậu hết cả rồi phải không?”
Vạn Hâm không hiểu: “Cái gì?”
“Ý là anh bị b/ệnh th/ần ki/nh đấy, đã vậy thì...”
Tôi lấy một lá Bạo Phá Phù ra làm n/ổ tung nút bấm cơ giáp, những mảnh sắt vụn rơi lả tả trên mặt đất.
Nút bấm cơ giáp đỉnh cấp đấy, hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi.
Sắc mặt Vạn Hâm trắng bệch, không thể tin nổi hét lên: “Làm sao có thể! Không thể nào! Đây là loại cơ giáp đỉnh nhất, có thể chịu được cả bão lôi cơ mà.”
Tôi chán gh/ét nhìn những mảnh vỡ dưới đất.
“Thật là, tôi đã quá nể mặt anh rồi đấy.”