【Thây m/a tận thế kéo đến.

Tôi núp kín trong phòng nghỉ của sếp, ngủ trên giường hắn, nhấm nháp đồ ăn vặt cao cấp của mấy đồng nghiệp "nhựa", khoác lên người bộ đồ ngủ do nhà thiết kế danh tiếng sáng tác.

Nắng nóng? Tận thế?

Ha! Bạn chẳng biết gì về phòng nghỉ của sếp đâu!】

“Cả nhà ơi! Bò khô hôm nay! Không 99! Không 59.9! Chỉ còn 19.9 thôi!”

“3! 2! 1! Lên link!!!”

“Chiếc váy này siêu hợp với những nàng hơi mũm mĩm dáng quả lê nha~”

“Các đại gia ơi, muốn xem Tiểu Vy Vy nhảy thì thả tim lên nào!!”

Tôi là nhân viên một công ty truyền thông, trợ lý thư ký cho sếp.

Nhưng thực tế, tôi chẳng làm trò trống gì, ngày nào cũng ăn uống linh đình, sống qua ngày.

Phần lớn nghiệp vụ của công ty đều có những người giỏi giang hơn đảm nhận.

Tòa nhà văn phòng vào thứ Hai đặc biệt bận rộn, nhưng tôi chỉ là nhân viên treo tên, họ bận việc thì liên quan gì đến tôi?

Tôi chỉ cần lượn lờ giữa các phòng livestream, tiện tay vớ ít đồ ăn vặt, lấp đầy một ngày "câu giờ" nhàn nhã.

Sếp đi công tác một tuần, vắng chủ nhà, gà vọc niêu tôm.

Buổi trưa, tôi xách gà rán từ phòng livestream ẩm thực,

mang theo món mới 8+1 (rư/ợu) từ phòng đồ ăn vặt, rồi thay bộ đồ ngủ đắt nhất từ phòng livestream đồ gia dụng.

Thong thả ngả lưng trên ghế sofa da thật trong phòng sếp, dùng máy chiếu HD mới nhập về xem phim.

Tôi chẳng có thú vui gì khác, chỉ khoái xem phim thây m/a nhâm nhi chút rư/ợu.

Sống đời phế vật quá lâu dễ sinh ra thói thức khuya vô độ, nên mới hai chén 8+1 vào bụng, chẳng bao lâu sau tôi đã gục đầu ngủ say.

Không biết đã ngủ bao lâu, tôi bị đá/nh thức bởi tiếng gào thét của thây m/a.

Ban đầu, tôi tưởng đó là âm thanh từ phim.

Nghĩ bụng, phim làm chân thực thật.

Nhưng khi vặn nhỏ âm lượng, tôi vẫn nghe thấy tiếng gầm gừ đ/ứt quãng.

Mang theo sự bực dọc vì bị đá/nh thức, tôi ngồi dậy, trời đã tối đen như mực, liếc nhìn điện thoại, chín giờ tối.

Tôi đứng dậy, bật đèn.

Ngay khoảnh khắc đèn sáng lên, vô số tiếng thây m/a gào thét vọng tới, bên ngoài tấm kính mờ của phòng sếp, bóng người nhốn nháo hiện ra, tấm kính trắng xóa nhanh chóng bị những bàn tay đẫm m/áu che kín.

Lớp này chồng lên lớp kia, hòa lẫn thứ chất lỏng lạ lùng chảy dài xuống mặt kính.

Tôi sợ đến mức da đầu tê dại, lập tức tỉnh táo hoàn toàn.

Tôi nhận ra, tiếng thây m/a không phát ra từ phim,

mà là từ bên ngoài văn phòng, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ đ/áng s/ợ.

Tôi vội tắt đèn, đợi một lát, tiếng gào thét bên ngoài dần lắng xuống, mới dám hé một góc rèm.

Bên ngoài chi chít những con thây m/a, phần lớn đều c/ụt tay c/ụt chân, thậm chí có con chỉ còn nửa thân dưới, bò lê trên sàn, để lại vệt m/áu dài, trong văn phòng cũng loang lổ vết m/áu.

Lòng tôi lạnh toát, có lẽ, cả tòa nhà này chỉ còn mình tôi là người sống.

Quay đầu nhìn ra cửa sổ, dù đêm tối mịt m/ù, vẫn dễ dàng nhận thấy khắp thành phố, nhiều nơi bốc ch/áy, vô số xe hơi đ/âm vào nhau, dưới ánh đèn leo lét thưa thớt, thỉnh thoảng lại hiện lên bóng dáng cứng đờ của thây m/a lướt qua.

Thế là xong, có lẽ cả thành phố này chỉ còn lại một mình tôi.

Tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, nhất thời hoang mang tột độ, ngơ ngác x/é một bịch khoai tây chiên.

Tiếng "rôm rốp" vừa vang lên, lập tức lại dụ lũ thây m/a vây quanh văn phòng gào thét.

Khiến tôi sợ đến mức không dám nhúc nhích.

Hồi lâu, đợi bên ngoài lại yên tĩnh trở lại, tôi mới bắt đầu suy nghĩ, tình cảnh này phải làm sao đây?

Nếu không có gì thay đổi, cả tòa nhà chắc chỉ còn mình tôi. Căn văn phòng này được sếp cho gia cố rất chắc chắn,

nhưng cách âm thì chỉ ở mức trung bình.

Lũ thây m/a này, tạm thời mà nói, rất nh.ạy cả.m với âm thanh và ánh sáng, chỉ cần tôi cử động, chúng sẽ phát hiện ra, nên nán lại văn phòng không phải kế sách lâu dài.

Nhưng trong tình cảnh này, tôi biết chạy đi đâu?

Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, hy vọng có ai đó liên lạc để giải c/ứu, nhưng từ lúc tỉnh dậy, nó đã liên tục trong trạng thái mất sóng.

Đột nhiên, tôi sực nhớ ra điều gì, nhìn về phía tủ sách đối diện bàn làm việc.

Sếp tôi có một bí mật...

Tôi có một xuất thân đầy kịch tính, bố mẹ đều là tinh anh thương trường, trên có một ông anh tổng tài bá đạo, cộng thêm một cô em gái "thiên kim giả".

Trong vòng một năm, tôi đã trải nghiệm thực tế kịch bản "thật giả thiên kim", đạo đức hào môn.

Cả nhà toàn những kẻ đi/ên rồ, khiến tôi trông quá đỗi bình thường, trong lòng thực sự sợ hãi, đành phải dọn ra ngoài sống riêng ngay trong đêm.

Đêm đầu tiên dọn ra, chính sếp tôi đã nhặt được tôi đang lang thang ngoài phố, đưa tôi về công ty, cho tôi ngủ một đêm trong phòng nghỉ của văn phòng hắn.

Hôm sau, hắn liền cho tôi một công việc "bình hoa".

Trời đất chứng giám, ông sếp thân yêu của tôi có một phòng nghỉ một phòng khách một phòng ngủ hoàn hảo.

Cánh cửa phòng nghỉ nằm khuất sau tủ sách,

mật mã tôi vẫn còn nhớ.

Tôi rón rén đứng dậy, nhập mật mã, tủ sách từ từ dịch chuyển, để lộ cánh cửa bên trong.

Đó là một cánh cửa thép, trên ổ khóa vẫn còn cắm sẵn chìa, tôi vặn tay nắm, cửa thép được chế tác rất tốt, mở ra không hề phát ra tiếng động.

Mở ra rồi tôi mới nhận thấy, độ dày của cánh cửa thép rộng bằng cả một bàn tay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thi Quỷ

Chương 12
Bà nội tôi lén lút dan díu với một lão già trong làng, rồi bị bắt quả tang. Mẹ tôi thấy bà làm mất mặt gia đình, tức giận đến mức đánh gãy cả hai chân bà. Về sau, bà nội liệt giường, ngày nào cũng chỉ được ăn cơm trắng trộn muối, cuối cùng chết khát ngay trên giường. Sau khi bà chết, thi thể bỗng nặng trĩu như đeo đá, thế nào cũng không nhấc nổi vào quan tài. Ông thầy chuyên lo tang lễ trong làng bảo rằng bà mang oán khí quá nặng, nhất định phải làm một đại pháp sự để hóa giải. Mẹ tôi nổi cơn điên, bê thẳng một chậu xăng hất lên xác bà. "Bà già chết tiệt! Tôi đốt cho bà tan xương nát thịt, xem bà còn giở trò được nữa không!"
490
3 Hãy đợi mẹ Chương 10
6 Bình An Vô Sự Chương 14
8 Thần tôn thì sao? Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm