Ta chỉ có thể cắn răng ngồi xuống.

Kết quả thế nào thì ai cũng rõ.

Ta bị hắn gi*t đến không còn mảnh giáp, quân tan tướng rã.

Nước cờ của ta tạp nham vô lối, chẳng có lấy một quy tắc, nhìn qua là biết ngay kẻ ngoại đạo.

Hắn lặng lẽ nhìn ta, rất lâu sau mới khẽ thở dài.

"Nàng, thực sự không phải là nàng ấy."

Giọng hắn rất nhẹ, nhưng tựa như một tiếng sét đá/nh ngang tai ta.

Toàn thân m/áu huyết trong người ta trong phút chốc đông cứng lại.

Ta nhìn hắn, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.

Hắn đứng dậy, nhìn xuống ta từ trên cao, ánh mắt phức tạp.

"Rốt cuộc nàng là ai?"

"Nàng đã đem Minh Nguyệt thật sự giấu đi đâu rồi?"

Sự chất vấn của hắn như một thanh ki/ếm sắc bén, đ/âm thủng mọi sự ngụy trang của ta.

Ta ngồi liệt trên ghế, mặt xám như tro.

Ta biết, ta xong đời rồi.

Giấc mộng thiên kim Tướng phủ của ta, tan vỡ rồi.

Đợi chờ ta, sẽ là một kết cục thê thảm hơn cả việc ch*t trong tuyết.

Khép tội khi quân, mạo danh gia quyến quan lại triều đình, bất cứ tội nào cũng đủ để ta ch*t không chỗ ch/ôn thân.

Ta nhắm mắt lại, chờ đợi hắn vạch trần mình, chờ đợi khoảnh khắc Cố Hoài An và Ôn Thư biết được sự thật, nhìn ta bằng ánh mắt thất vọng và phẫn nộ.

Thế nhưng, ta chờ rất lâu, vẫn không thấy điều đó xảy ra.

Ta mở mắt, thấy Lục Cảnh Hành vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn ta.

Hắn không gọi người, cũng không nổi gi/ận.

Hắn chỉ nhìn ta, rồi hỏi câu hỏi thứ hai.

"Vết s/ẹo trên cổ tay nàng, rốt cuộc là thế nào?"

11.

Ta không biết vì sao hắn lại hỏi như vậy.

Nhưng ta biết, đây là cơ hội cuối cùng của mình.

Ta nhìn hắn, nước mắt không tự chủ được mà trào ra.

Lần này, không phải diễn kịch, mà là sự sợ hãi và tuyệt vọng chân thực nhất.

Ta kể hết cuộc đời chín năm ở phủ Thẩm của mình.

Ta kể cho hắn nghe việc ta bị đích mẫu ném ra khỏi cửa chỉ vì lén uống một ngụm canh.

Ta kể cho hắn nghe việc ta đã nhìn thấy tờ lệnh truy nã thay đổi vận mệnh mình trong miếu Thành Hoàng như thế nào.

Ta kể cho hắn nghe vết s/ẹo trên cổ tay là do đích mẫu dùng sắt nung ấn vào.

Ta không biện hộ cho mình, cũng không c/ầu x/in hắn tha thứ.

Ta chỉ đang trần thuật một sự thật.

Một cuộc đời ngắn ngủi và bi thảm của một cô gái tên Thẩm Tinh Vãn.

Ta nói xong, hoa sảnh chìm vào tĩnh mịch.

Lục Cảnh Hành lặng lẽ lắng nghe, trên mặt không chút biểu cảm.

Rất lâu sau, hắn mới cất lời, giọng hơi khàn đi.

"Vậy ra, nàng không hề biết Minh Nguyệt thật sự đang ở đâu."

Ta gật đầu.

Hắn lại hỏi: "Người nhà họ Thẩm, đã bị lưu đày rồi sao?"

Ta lại gật đầu.

Hắn im lặng.

Ta nhìn hắn, lòng đầy bất an, không biết hắn sẽ xử lý ta thế nào.

Một lúc lâu sau, cuối cùng hắn cũng cất lời.

"Chuyện này, ta sẽ giữ bí mật thay nàng."

Ta không thể tin nổi, trố mắt nhìn hắn.

"Vì... vì sao?"

Hắn nhìn ta, trong ánh mắt có một loại cảm xúc ta không hiểu được.

"Vì Cố gia không thể không có Cố Minh Nguyệt."

Hắn nói: "Cô phụ trong triều có quá nhiều kẻ th/ù, cô mẫu lại vì chuyện Minh Nguyệt mất tích mà thường xuyên u uất, thân thể sớm đã suy kiệt. Nếu bây giờ để họ biết đứa con gái tìm về là giả, ta sợ họ sẽ không chịu nổi cú sốc này."

"Hơn nữa," hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp, "nàng tuy mạo danh Minh Nguyệt, nhưng nàng không hề làm bất cứ điều gì tổn hại đến Cố gia. Ngược lại, sự xuất hiện của nàng đã khiến gia đình này có thêm sức sống."

Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, lòng ngũ vị tạp trần.

Ta không ngờ hắn lại vì Cố gia mà chọn cách che giấu sự thật.

Càng không ngờ hắn lại nảy sinh một tia thương cảm cho ta, một kẻ mạo danh đã lừa dối tất cả mọi người.

"Từ nay về sau, nàng chính là Cố Minh Nguyệt."

Hắn nhìn ta, từng chữ từng chữ nói.

"Nàng phải học cách suy nghĩ như nàng ấy, sống như nàng ấy. Ta sẽ giúp nàng, giúp nàng trở thành một thiên kim Tướng phủ thực thụ, không một chút sơ hở."

"Cho đến khi, chúng ta tìm thấy Minh Nguyệt thật sự."

Lời nói của hắn, đưa ta từ địa ngục trở lại thiên đường.

Ta nhìn hắn, gật đầu thật mạnh.

"Được."

Từ ngày đó, Lục Cảnh Hành trở thành "thầy" của ta.

Hắn không còn dùng những kỷ vật hay chuyện cũ để thử thách ta nữa.

Hắn bắt đầu dạy ta một cách hệ thống mọi thứ về Cố Minh Nguyệt.

Hắn bảo ta Cố Minh Nguyệt thích ăn đồ ngọt, nhưng không thích ăn bánh quế hoa.

Hắn bảo ta Cố Minh Nguyệt thích mặc y phục đỏ, vì nàng ấy nói màu đỏ tôn làn da mình nhất.

Hắn bảo ta Cố Minh Nguyệt sợ nhất là sấm sét, mỗi lần sấm sét đều trốn trong chăn mà khóc.

Hắn còn dạy ta đá/nh cờ, vẽ tranh, cưỡi ngựa.

Hắn đem Cố Minh Nguyệt trong ký ức của hắn, từng chút từng chút một, khắc sâu vào xươ/ng tủy ta.

Với sự giúp đỡ của hắn, ta diễn ngày càng thuần thục.

Không còn ai nghi ngờ thân phận của ta nữa.

Đôi khi ta còn mơ hồ cảm thấy chính mình mới là Cố Minh Nguyệt thật sự.

Mối qu/an h/ệ giữa ta và Lục Cảnh Hành cũng trở nên gần gũi hơn.

Hắn không còn là mối đe dọa trong mắt ta, mà là đồng minh và chỗ dựa duy nhất.

Ta dần dần nhận ra, hắn không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài.

Hắn sẽ lặng lẽ bưng cho ta tách trà nóng khi tay ta mỏi nhừ vì luyện chữ.

Hắn sẽ đưa ta ra ngoài dạo chơi khi ta đ/au đầu vì học thuộc lòng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đường thủy tiễn cô gái vô danh về nhà

Chương 11
Nữ ngỗ tác Diệp Minh Di vì muốn minh oan cho sư tỷ Trình Tố Hành bị cáo buộc làm giả biên bản khám nghiệm sơ bộ, nên đã phụng mệnh áp giải một thi thể nữ vô danh dọc theo sông Lư Giang đến điểm giao nhau của ba châu để tái khám nghiệm. Bộ khoái áp giải Tạ Lâm Xuyên lại chính là người đã ký tên vào văn bản khám nghiệm sơ bộ sai lệch đó. Hai người từ những vết nước trên thi thể, lịch trình tàu thuyền bị bỏ sót, sổ sách bến đò, cho đến quần áo và thẻ hộ tịch bị đánh tráo để từng bước truy tìm. Trong quá trình tiêu hủy chứng cứ và đuổi theo tàu, họ đã tìm ra người nhà của nạn nhân Khương Tiểu Mãn, đồng thời tiến gần hơn đến sự thật về việc Công ty tàu thuyền Quảng Thuận và phòng Chủ bộ che đậy vụ tai nạn. Khi việc công khai mọi bằng chứng sẽ khiến Lâm Xuyên bị đình chỉ công tác, sư tỷ phải chịu sự thẩm tra quy trình, còn phòng khám nghiệm nơi Minh Di làm việc sẽ bị truy cứu trách nhiệm, cả hai vẫn lựa chọn cùng nhau làm chứng tại buổi tái khám nghiệm ở ba châu, trước hết là trả lại danh tính cho người đã khuất, sau đó mới gánh vác những sai lầm mà mỗi người đã gây ra.
0