Tôi để ý thấy, ở mép khung ảnh có một vết xước nhỏ đến mức khó có thể nhận ra.
Tôi bước lại gần, dùng bàn tay nhỏ sờ thử.
"Cạch" một tiếng, mặt sau khung ảnh bật ra, lộ ra một chiếc USB siêu nhỏ.
Hệ thống thông báo: 【Chiếc USB này là thiết bị nhận dữ liệu, đầu kia đang nằm trong tay kỹ sư đã bị m/ua chuộc.】
Tôi tìm thấy rồi!
Tôi đang định cất chiếc USB đi thì cửa phòng sách đột nhiên mở ra.
Cố Khuynh Thành đứng ở cửa, gương mặt không chút cảm xúc nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
"Cố Niệm Niệm, con đang làm gì vậy?"
11.
Tôi gi/ật mình, chiếc USB trong tay "bộp" một tiếng rơi xuống sàn.
Xong rồi, bị phát hiện rồi.
Cố Khuynh Thành từng bước tiến về phía tôi, tiếng giày cao gót gõ nhịp xuống nền nhà nghe như tiếng tử thần đếm ngược.
Bà ta nhặt chiếc USB dưới đất lên, liếc nhìn một cái, rồi lại nhìn tôi.
Khoảnh khắc ấy, mọi sự giả tạo trong mắt bà ta đều tan biến, chỉ còn lại sát ý trần trụi.
"Hóa ra, thực sự là con."
Bà ta chậm rãi lên tiếng, giọng nói không chút hơi ấm: "Ta thực sự đã coi thường con. Một đứa trẻ ba tuổi, vậy mà có thể làm nhà họ Cố ta đảo lộn trời đất."
Tôi sợ hãi lùi liên tục, lưng áp sát vào bức tường lạnh lẽo.
"Con... con không có..."
Tôi biện bạch bằng giọng khóc nhè, đó là vũ khí duy nhất của tôi.
Cố Khuynh Thành lại cười, nụ cười ấy khiến gương mặt xinh đẹp của bà ta trông có phần dữ tợn.
"Không có? Từ sổ sách của Cố Uy, đến hợp đồng của Lâm Uyển, rồi cả việc Cố Tắc Thần bị cảnh sát bắt quả tang, con dám nói tất cả đều không liên quan đến con sao?"
"Mỗi lần, con đều xuất hiện ở thời điểm then chốt nhất, thực hiện những hành động 'ngây thơ' nhất, để đạt được hiệu quả chí mạng nhất."
"Cố Niệm Niệm, con rốt cuộc là ai?"
Bà ta áp sát tôi, một tay bóp ch/ặt cổ tôi, nhấc bổng tôi lên.
Cảm giác nghẹt thở ập đến tức thì, mặt tôi đỏ bừng, tay chân giãy giụa yếu ớt.
"Nói! Người đứng sau con là ai? Đối thủ nào phái con đến?"
Bà ta gằn giọng chất vấn.
Ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ.
Đúng lúc tôi tưởng mình sẽ ch*t ở đây, tiếng hệ thống trong đầu vang lên gấp gáp:
【Phát hiện ký chủ gặp nguy hiểm tính mạng, có sử dụng "Lá chắn phòng ngự tuyệt đối" không?】
"Sử dụng!"
Tôi dùng chút sức lực cuối cùng gào thét trong tâm trí.
Một lớp màng ánh sáng vô hình lập tức bao trùm lấy tôi.
Tay Cố Khuynh Thành như bị một lực lượng khổng lồ hất văng ra, bà ta loạng choạng lùi lại mấy bước, kinh hãi nhìn tôi.
Tôi rơi xuống đất, há miệng hít thở không khí từng hơi lớn, ho đến x/é gan x/é phổi.
"Con... con rốt cuộc là quái vật gì?"
Trong mắt Cố Khuynh Thành tràn ngập nỗi sợ hãi và sự khó tin.
Tôi chẳng buồn trả lời, vớ lấy chiếc USB dưới đất, dốc toàn lực chạy ra cửa.
"Bắt nó lại! Đừng để nó chạy thoát!"
Cố Khuynh Thành hoàn h/ồn, hét lớn với đám vệ sĩ đang gác cửa.
Hai tên vệ sĩ lập tức lao về phía tôi.
Thân thể nhỏ bé của tôi đi/ên cuồ/ng chạy trốn trong hành lang.
Đúng lúc tôi sắp bị tóm gọn, cửa chính biệt thự bị một cú đ/á từ bên ngoài đạp tung.
"Rầm——!"
Một nhóm đặc nhiệm mặc đồng phục đen, tay lăm lăm sú/ng trường xông vào.
Dẫn đầu là một người đàn ông trẻ tuổi dáng người cao lớn, gương mặt lạnh lùng.
Anh ta nhìn thấy tôi đang bị vệ sĩ đuổi theo, ánh mắt lóe lên, lao tới với tốc độ khó tin, mỗi người một cước đ/á ngã nhào hai tên vệ sĩ xuống đất.
Sau đó, anh ta ôm ch/ặt tôi vào lòng một cách vững chãi.
Vòng tay anh ấm áp và mạnh mẽ, mang theo một luồng khí khiến người ta an tâm.
"Đừng sợ, anh đến rồi."
Anh khẽ nói với tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn anh.
Anh trông giống hệt người đồng đội của tôi ở kiếp trước.
Người đồng đội đã hy sinh trong vụ n/ổ để bảo vệ tôi.
Nhưng hệ thống nói với tôi, anh không phải là anh ấy.
Anh là người thân thực sự của tôi ở thế giới này.
Người anh ruột chính danh, thất lạc nhiều năm của tôi - Thẩm Triệt.
Cục trưởng Cục Hành động số 9, Bộ An ninh Quốc gia.
12.
Thẩm Triệt ôm tôi, ánh mắt lạnh lùng quét qua toàn bộ hiện trường.
"Bộ An ninh Quốc gia đang thi hành công vụ, tất cả đứng yên, không được cử động!"
Cố Khuynh Thành nhìn thế trận này, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Bà ta biết, mình đã xong đời rồi.
"Thẩm cục trưởng, tôi nghĩ ở đây có chút hiểu lầm."
Bà ta vẫn muốn giãy giụa lần cuối.
Thẩm Triệt cười lạnh: "Hiểu lầm? Cố Khuynh Thành, cô bị tình nghi đá/nh cắp bí mật quốc gia cấp cao nhất, bằng chứng rành rành, mời cô đi theo chúng tôi một chuyến."
Hai đặc nhiệm bước lên, c/òng đôi tay lạnh lẽo vào cổ tay bà ta.
Trước khi bị áp giải đi, Cố Khuynh Thành nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt tràn ngập oán đ/ộc và bất cam.
Tôi vùi mặt vào lòng Thẩm Triệt, nhưng bàn tay nhỏ vẫn nắm ch/ặt chiếc USB.
Thẩm Triệt cúi đầu, dịu dàng xoa tóc tôi: "Niệm Niệm, đưa đồ cho anh nhé?"
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt quen thuộc ấy, khóe mắt nóng lên, đưa chiếc USB cho anh.
Anh nhận lấy USB, mỉm cười với tôi.
Nụ cười ấy, như ánh nắng mặt trời, xua tan mọi u ám trong lòng tôi.
【Ting! Nhiệm vụ chính tuyến bốn hoàn thành!】
【Phần thưởng [Thẻ tiết lộ thân phận] đã được phát, có sử dụng không?】
【Phần thưởng [Ba bông hoa hồng nhỏ] đã được phát, ký chủ hiện đang sở hữu: 4 bông.】
"Sử dụng."
Tôi thầm nhẩm trong đầu.