Thẩm phu nhân trợn ngược mắt, sợ đến mức ngất lịm đi. Thẩm tiên sinh và Lục Hành cũng chẳng khá khẩm hơn, hai người ôm chầm lấy nhau, r/un r/ẩy như cầy sấy. Chỉ có Giang Minh Nguyệt, sau khi nhìn rõ gương mặt tôi, nỗi k/inh h/oàng nhanh chóng bị thay thế bởi sự oán đ/ộc thấu xươ/ng.
“Thẩm Vi! Là mày! Mày ch*t rồi mà vẫn không chịu buông tha cho bọn tao!”
Cô ta vơ lấy chiếc bình hoa bên cạnh ném thẳng về phía hư ảnh của tôi. Chiếc bình xuyên qua người tôi, rơi xuống đất vỡ tan tành.
“Vô ích thôi.” Tôi cười nhạt, “Giang Minh Nguyệt, trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi.”
Tôi vừa động niệm, toàn bộ đèn trong biệt thự lập tức phụt tắt. Trong bóng tối, chỉ còn lại những tiếng thét chói tai và tiếng khóc lóc vang vọng không dứt. Tôi điều khiển âm khí hóa thành vô số bàn tay lạnh lẽo, vuốt ve làn da của từng kẻ có mặt. Bên tai họ, tôi dùng giọng nói chỉ mình họ nghe thấy, lặp đi lặp lại: “Tao ch*t thảm quá...”, “Là Giang Minh Nguyệt gi*t tao...”, “Lục Hành là đồng phạm...”.
Làm xong tất cả, tôi mới thỏa mãn thu hồi tâm trí. Trong Điện Sâm La, Phán Quan và Mạnh Bà đang lo lắng nhìn tôi.
“Vương phi, người... không sao chứ?”
Tôi lắc đầu, cảm thấy h/ồn thể chưa bao giờ thoải mái đến thế.
“Tôi rất ổn.”
Mạnh Bà đưa tới một bát canh, lần này không phải màu xanh u ám mà là màu trắng sữa tỏa hương thanh khiết.
“Đây là An H/ồn Thang, tốt cho h/ồn thể lắm. Người mới trở về, lại là ch*t oan, oán khí nặng, phải bồi bổ nhiều vào.”
Tôi nhận lấy bát canh, uống một hơi cạn sạch. Một luồng hơi ấm nuôi dưỡng linh h/ồn, sức mạnh vừa tiêu hao tức thì được khôi phục.
“Bà ơi, canh này ngon thật.”
Mạnh Bà cười đến không khép được miệng: “Thích uống thì bà ngày nào cũng nấu cho con.”
Phán Quan đứng bên cạnh báo cáo: “Vương phi, Hắc Vô Thường vừa báo về, buổi tiệc nhà họ Thẩm cuối cùng tan rã trong không vui, còn kinh động đến cảnh sát. Nhưng vì đều là sự kiện tâm linh, cảnh sát cũng không tra ra được manh mối gì. Cổ phiếu nhà họ Thẩm và nhà họ Lục vì thế mà chịu ảnh hưởng nặng nề, chỉ trong một đêm đã bốc hơi gần một tỷ.”
Tôi gật đầu. Vẫn chưa đủ. Tôi muốn khiến bọn họ vạn kiếp bất phục.
“Phải rồi, Phán Quan đại nhân.” Tôi nhớ ra một chuyện, “Đôi cha mẹ kia của tôi, tại sao lại thiên vị Giang Minh Nguyệt đến thế, mà đối với tôi lại lạnh nhạt như vậy?”
Tôi được đón về nhà họ Thẩm một năm, họ đối xử với tôi còn không bằng người làm trong nhà. Giang Minh Nguyệt chỉ cần nói một câu là có thể cư/ớp đi mọi thứ vốn thuộc về tôi. Điều này không bình thường.
Phán Quan nghe vậy, sắc mặt trở nên nghiêm trọng: “Vương phi đợi chút, lão thần sẽ tra ngay.”
Ông ta lại vận pháp thuật vào thủy kính, lần này mặt kính không hiện hình ảnh mà nổi lên hai dòng chữ đỏ như m/áu: 【Mệnh cách hoán đổi, khí vận bị đoạt.】【Chim khách chiếm tổ, tình thân đ/ứt đoạn.】
Phán Quan nhìn hai dòng chữ, sắc mặt biến đổi dữ dội.
“Thật là vô lý! Lại dám dùng loại cấm thuật tà đ/ộc như 'Hoán Mệnh Cách'!”
Ông ta tức đến mức râu ria dựng đứng: “Đây là loại tà thuật mượn vận á/c đ/ộc nhất, dùng m/áu trẻ sơ sinh làm dẫn, cưỡng ép tráo đổi mệnh cách và khí vận của hai đứa trẻ. Đứa trẻ bị tráo mệnh sẽ dần mất đi tình thân, khí vận suy bại, tai ương chồng chất. Còn kẻ tr/ộm vận kia sẽ thuận buồm xuôi gió, hưởng vạn sự cưng chiều.”
Tôi lập tức hiểu ra. Tại sao sau khi về nhà họ Thẩm, cha mẹ lại nhìn tôi như người dưng, thậm chí là chán gh/ét. Tại sao từ nhỏ đến lớn, tôi luôn bị xui xẻo đeo bám. Còn Giang Minh Nguyệt lại có thể thản nhiên hưởng thụ mọi thứ vốn dĩ thuộc về tôi. Hóa ra, ngay từ lúc chào đời, cuộc đời tôi đã bị đá/nh cắp. Một nỗi h/ận th/ù lạnh lẽo dâng lên từ sâu trong h/ồn phách.
“Ai đã làm chuyện này?”
Phán Quan lập tức lật Sổ Sinh Tử, rất nhanh sau đó, ông chỉ vào một cái tên: “Là ả, Vương Lan. Hai mươi năm trước là bảo mẫu nhà họ Thẩm, cũng là mẹ ruột của Giang Minh Nguyệt. Đêm người và Giang Minh Nguyệt chào đời, ả đã dùng tà thuật đá/nh tráo hai người. Sau đó, ả cố tình tạo ra t/ai n/ạn khiến người thất lạc, giữ con gái mình lại nhà họ Thẩm.”
Thì ra là vậy. Quả là một chiêu tráo long phụng phượng.
“Vương Lan này, hiện đang ở đâu?”
Sắc mặt Phán Quan hơi khó coi: “Ả... năm năm trước đã b/ệnh ch*t rồi. Vì là ch*t tự nhiên, h/ồn phách đã đầu th/ai chuyển kiếp.”
Đầu th/ai rồi sao? Tôi cười lạnh: “Thì đã sao? Dù có phải đào ba tấc đất, cũng phải lôi ả ra cho ta!”
Phán Quan lau mồ hôi lạnh: “Vâng, lão thần sẽ phái người đi làm ngay.”
Đang nói, bóng dáng Thương Uyên lại xuất hiện. Chàng dường như đã nghe thấy cuộc đối thoại, trong đôi đồng tử vàng óng là ngọn lửa gi/ận dữ ngút trời. Chàng bước đến bên cạnh tôi, đưa tay vuốt nhẹ đỉnh đầu tôi. Tay chàng rất lạnh, nhưng sức mạnh truyền tới lại vô cùng ấm áp.
“Bản vương sẽ đòi lại công đạo cho nàng.”
Chàng nhìn Phán Quan: “Không cần tìm nữa. Ả đã vào luân hồi, vậy hãy để kiếp sau của ả nếm trải mọi đắng cay khổ cực ở nhân gian, đời đời kiếp kiếp không được ch*t tử tế.”
Chàng vung tay, trong thủy kính hiện ra một khung cảnh. Tại một ngôi làng miền núi nghèo nàn hẻo lánh, một bé gái vừa chào đời đang bị cha mình chán gh/ét ném vào góc tường: “Lại là đồ báo hại! Sao không ch*t đi cho rồi!”