Thanh trường ki/ếm trong tay ta mang theo khí thế sấm sét, mạnh mẽ vung xuống. Lưỡi ki/ếm x/é toạc không trung, phát ra một tiếng rít sắc lẹm. Một cái đầu đội Cửu Long Quan bay vút lên không trung. M/áu tươi nóng hổi như suối phun b/ắn ra, nhuộm đỏ những viên gạch vàng trước long ỷ, nơi tượng trưng cho quyền lực tối cao. Th* th/ể không đầu co gi/ật vài cái rồi đổ ập xuống vũng m/áu. Đôi mắt từng nhìn đời bằng nửa con mắt kia, giờ đây trợn trừng, chứa đầy sự kinh hãi và không cam lòng vĩnh viễn.
Toàn bộ điện Hoàng Cực tĩnh lặng như ch*t. Văn võ bá quan quỳ dưới đất, ngay cả hơi thở cũng ngừng lại. Họ trố mắt nhìn ta, nhìn người đàn bà vừa đích thân gi*t vua, đến thở mạnh cũng không dám. Ta hất những giọt m/áu trên lưỡi ki/ếm, chậm rãi quay người. Ánh mắt ta lạnh lùng quét qua gương mặt của từng người trong điện. Bất cứ kẻ nào bị ánh mắt ta chạm tới đều cúi gằm mặt, thân thể run lên như cầy sấy.
Ta nhìn thấy Đại Lý Tự Khanh – kẻ chủ trì vụ án năm xưa của nhà ta. Ta nhìn thấy Ngự Sử Đại Phu – kẻ phụ họa Ngụy Viễn Chinh đàn hặc cha ta. Ta nhìn thấy những kẻ từng tự xưng là thế giao, ngay khi nhà ta gặp nạn đã lập tức đến dậu đổ bìm leo. Gương mặt họ tràn đầy sự tuyệt vọng.
Ta từng bước, từng bước đi xuống đan bệ. Giọng ta vang vọng trong đại điện trống trải, tựa như bản án cuối cùng đến từ địa phủ:
- Kẻ nào một năm trước tham gia h/ãm h/ại trung lương nhà họ Thẩm ta.
- Kẻ nào tịch thu gia sản, ứ/c hi*p gia bộc nhà ta.
- Kẻ nào trong lần bình lo/ạn này bày mưu tính kế, ngoan cố chống cự.
Ta dừng bước, ánh mắt trở nên vô cùng sắc bén:
- Tất cả, lôi ra Ngọ Môn, ch/ém đầu thị chúng! Di tam tộc!
Lời ta vừa dứt, binh sĩ giáp đen hung á/c như sói hổ lập tức ùa vào đại điện. Họ lao về phía những đại thần đang nằm liệt dưới đất, như lôi chó ch*t mà lôi từng kẻ một ra ngoài. Tiếng kêu thảm thiết và tiếng c/ầu x/in tuyệt vọng vang vọng khắp cung thành. Nhưng trên mặt ta không hề có một chút lay động.
N/ợ m/áu trả bằng m/áu, n/ợ răng trả bằng răng.
Đây là những gì họ n/ợ ta. Cũng là kết cục mà họ đáng phải nhận.
Chẳng mấy chốc, trong đại điện chỉ còn lại lác đác vài người. Họ đều là những bậc thanh lưu hiếm hoi trong triều, không hề tham gia vào vụ án oan đó. Họ r/un r/ẩy quỳ ở đó, chờ đợi ta phán quyết số phận của mình. Ta không nhìn họ nữa. Ta xoay người, bước lên chín mươi chín bậc thềm một lần nữa. Ta đi qua cái x/ác vẫn còn đang rỉ m/áu, đi đến trước chiếc long ỷ trống không.
Ta vươn tay, khẽ vuốt ve tay vịn lạnh lẽo của chiếc long ỷ. Chỉ vì chiếc ghế này mà thế gian đã gi*t bao nhiêu người, đổ bao nhiêu m/áu. Ta chậm rãi ngồi xuống.
Khoảnh khắc ngồi lên long ỷ, ta cảm nhận được một sự nặng nề chưa từng có. Dường như sức nặng của cả thiên hạ đều đ/è lên vai ta. Ta cúi đầu, nhìn đôi bàn tay đẫm m/áu của mình. Từ hôm nay, đôi tay này sẽ không chỉ vung ki/ếm vì b/áo th/ù nữa. Nó sẽ phải phê duyệt tấu chương, vỗ về vạn dân. Nó sẽ phải tái thiết đất nước đầy vết s/ẹo này, khai sáng một thời đại hoàn toàn mới.
- Cha, mẹ. Con gái đã b/áo th/ù cho hai người rồi. Hai người ở nơi chín suối, có thể an nghỉ rồi.
Ta nhắm mắt, hai hàng lệ nóng cuối cùng cũng lăn dài trên má. Đây là lần đầu tiên ta rơi lệ kể từ khi mẹ qu/a đ/ời. Là vì người thân đã mất, cũng là vì quá khứ đã ch*t của chính ta.
Khi mở mắt ra lần nữa, nỗi bi thương trong mắt ta đã tan biến sạch sẽ. Chỉ còn lại sự uy nghiêm và bình tĩnh vô tận của một bậc đế vương. Ta nhìn vài vị đại thần cuối cùng đang quỳ dưới điện, giọng điệu bình ổn mà rõ ràng:
- Truyền chỉ của ta: Mở kho phát lương, an ủi bách tính kinh thành. Kiểm kê quốc khố, tuất cho tướng sĩ tử trận. Chiếu cáo thiên hạ, Đại Chu đã mất, triều đại mới lập.
- Quốc hiệu vẫn là "Chu". Nhưng ta hy vọng, "Chu" này là "Chu" của sự tuần hoàn, vạn vật đổi mới. Chứ không phải "Chu" mục nát, ch/ôn vùi trung cốt như trước kia.
Nói xong, ta đứng dậy bước ra khỏi điện Hoàng Cực. Vệ Phong và Lý Bưu dẫn đầu tất cả các tướng lĩnh cao cấp của Thẩm gia quân đã đợi sẵn ngoài điện. Thấy ta, họ đồng loạt quỳ một gối, tiếng giáp trụ va chạm vang lên loảng xoảng:
- Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Tiếng hô của họ hội tụ thành một dòng lũ xung thiên, tuyên cáo sự chấm dứt hoàn toàn của một thời đại cũ và sự ra đời chính thức của một nữ vương mới. Ta ngẩng đầu, nhìn vòm trời nhuộm đỏ bởi m/áu tươi ngoài điện Hoàng Cực.
Trời, sắp sáng rồi.