Ngày tôi trốn hôn, tôi bị nhét vào xe hoa của Bùi Diễn Chu. Để không bị lộ thân phận, tôi giả làm người c/âm. Bùi Diễn Chu thản nhiên chê bai tôi ngay trước mặt: "Cứ gọi em là Bánh Nếp nhỏ đi.", "Chậc, sao em lại mềm nhũn thế này, chỗ nào cũng mềm oặt.", "Haiz, gương mặt này, vóc dáng này của anh, coi như em hời rồi đó.". Tôi: ... Sau này hắn càng quá quắt hơn, ỷ vào việc tôi không thể nói chuyện: "Ngoan, gọi anh một tiếng đi.". Tôi ra hiệu bằng tay: "Anh bị th/ần ki/nh à.". Hắn hớn hở ghé lại gần hỏi tôi có ý gì. Tôi bình tĩnh ra hiệu: "Khen anh đẹp trai.". Hắn tin thật. Thậm chí vì tôi mà hắn còn đi học ngôn ngữ ký hiệu. Đáng tiếc, tôi không biết, vào ngày hắn học thành tài trở về, tôi ra hiệu chào hỏi: "Tên liệt đã về rồi à?". Sau đó, tôi thấy mặt Bùi Diễn Chu đen lại từng chút một. Tiếp đó, khóe môi hắn từ từ nhếch lên, thốt ra một câu: "Khen anh lợi hại à?". Tôi: ... Mẹ kiếp.
【Chương 1】
Tôi tên Tô Đường.
Hôm nay là phút thứ ba mươi bảy tôi trốn hôn.
Chính x/ác mà nói, ba mươi bảy phút trước tôi vẫn còn đang mặc áo cưới đứng trong đại trạch nhà họ Tô, chuẩn bị để người cha tốt của mình đóng gói gửi cho một lão già hói đầu năm mươi sáu tuổi làm vợ kế.
Lý do rất đơn giản.
Nhà họ Tô n/ợ tiền, mà lão già hói họ Ngụy kia lại có tiền.
Lời nguyên văn của cha tôi là: "Đường Đường à, ông Ngụy người tốt lắm, chỉ là hơi ít tóc thôi."
Ít tóc?
Thế mà gọi là ít tóc?
Cái đầu đó còn bóng loáng hơn cả đầu gối tôi.
Thế nên tôi chạy.
Tôi giẫm lên giày cưới leo tường từ cửa sau, gấu váy vướng vào hàng rào sắt rá/ch mất một nửa, tôi chẳng buồn quay đầu nhìn lại, cứ thế cắm đầu chạy một mạch đến phía tây thành phố.
Rồi tôi bị chặn lại.
Không phải người nhà họ Tô.
Đó là một chiếc xe bảo mẫu màu đen, biển số tôi không nhìn rõ, nhưng khí thế của chiếc xe thì tôi cảm nhận được.
Ba vệ sĩ mặc đồ đen chặn tôi lại.
Một trong số đó nhìn mặt tôi, rồi lại cúi đầu nhìn bức ảnh trong điện thoại.
"Là cô ta."
Tôi: ???
Tôi còn chưa kịp giải thích đã bị nhét vào trong xe.
Trên xe còn có một người phụ nữ, mặc bộ váy cưới gần như y hệt tôi, trang điểm tinh xảo, đang khóc.
Cô ta nhìn thấy tôi, đôi mắt sáng rực lên.
"Cô là người thế thân? Tốt quá rồi!"
Tôi: "Thế thân gì? Có phải các người nhầm rồi không..."
Cô ta nắm ch/ặt lấy tay tôi: "C/ầu x/in cô, giúp tôi gả cho Bùi Diễn Chu đi. Tôi không muốn gả cho hắn, gã đó lạnh như cái tủ đông ấy. Cô yên tâm, xong việc tôi cho cô ba triệu."
Ba triệu.
Chuông báo động trong đầu tôi reo vang.
Nhưng sau lưng tôi là lão Ngụy hói đầu năm mươi sáu tuổi.
Trước mặt tôi là... Bùi Diễn Chu.
Nhà họ Bùi ở kinh thành, đứng đầu trong bốn gia tộc lớn, Bùi Diễn Chu là cháu đích tôn.
Hai mươi tám tuổi, cao một mét tám mươi tám, ngũ quan thanh tú lạnh lùng, nghe đồn mắc b/ệnh sạch sẽ nghiêm trọng, chưa bao giờ gần gũi nữ sắc.
Cũng nghe đồn hắn th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn, không dễ chọc.
Nhưng ít nhất——
Hắn có tóc.
Thế là đủ rồi.
Tôi nghiến răng: "Chốt."
Nhưng cô dâu thật trước khi đi đã ném lại cho tôi một câu: "Đúng rồi, Bùi Diễn Chu chỉ mới thấy ảnh tôi chứ chưa thấy người thật. Nhưng hắn biết tân nương có một đặc điểm."
"Đặc điểm gì?"
"C/âm. Bẩm sinh thanh đới bị tổn thương, không nói được."
Tôi sững sờ.
Cô ta đã nhảy khỏi xe.
Vệ sĩ nhìn tôi: "Bùi phu nhân, đến nơi rồi."
Tôi: ...
Được thôi.
Từ hôm nay trở đi.
Tôi là người c/âm.
Hôn lễ nhà họ Bùi vừa kín tiếng lại vừa long trọng.
Tôi không nói một lời nào suốt cả buổi.
Cũng không phải vì diễn xuất giỏi, chủ yếu là do tôi bị dọa sợ.
Bùi Diễn Chu đứng đối diện tôi, cao hơn tôi cả cái đầu so với trong ảnh.
Khi hắn cúi đầu nhìn tôi, lông mày khẽ nhíu lại.
Tim tôi thắt lại.
Tiêu rồi, bị phát hiện rồi?
Hắn lên tiếng.
Giọng nói rất trầm, như gió mùa đông thổi qua cành khô.
"Thấp hơn trong ảnh."
Tôi: ...
Cảm ơn.
Cảm ơn cái miệng của anh.
Hôn lễ kết thúc, tôi được đưa vào phòng ngủ chính.
Khi Bùi Diễn Chu bước vào, tôi đang ngồi bên mép giường vặn xoắn ngón tay.
Hắn ném áo khoác vest lên ghế sofa, bước đến trước mặt tôi, nhìn xuống đá/nh giá tôi.
Ba giây.
Năm giây.
Sau đó hắn nói câu ngạo mạn nhất mà tôi từng nghe trong đời——
"Cứ gọi em là Bánh Nếp nhỏ đi."
Tôi ngước nhìn hắn.
Biểu cảm của hắn bình thản đến mức đáng kinh ngạc.
"Không nói được, mềm oặt, trắng trẻo, giống hệt miếng bánh nếp."
Hắn dừng một chút.
"Bánh Nếp nhỏ."
"Rất hợp với em."
Tôi ngồi đó, nụ cười trên môi cứng đờ.
Bây giờ hối h/ận còn kịp không?
【Chương 2】
Ngày đầu tiên giả c/âm.
Tôi phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng.
Bùi Diễn Chu là kẻ miệng lưỡi đ/ộc địa.
Không phải kiểu đ/ộc địa bình thường.
Mà là kiểu "hắn biết bạn nghe thấy nhưng bạn không thể đáp trả nên hắn càng được đà lấn tới".
Trong bữa sáng.
Tôi gắp miếng bánh thứ ba.
Hắn ngước mắt nhìn tôi, đũa gõ gõ vào mép bát.
"Ăn nhiều thế à?"
Tay tôi khựng lại.
Hắn nhàn nhã dựa ra sau, khoanh tay nhìn tôi: "Chậc, sao em lại mềm nhũn thế này. Mặt cũng mềm, tay cũng mềm, chỗ nào cũng mềm oặt."
Hắn dừng lại một chút, tầm mắt di chuyển xuống dưới một tấc.
"Ngựk thì không mềm."
Tôi suýt chút nữa phun cả miếng bánh lên mặt hắn.
Tôi cắn ch/ặt môi dưới, cúi đầu tỏ vẻ thẹn thùng.
Thực ra trong lòng tôi đã hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà hắn rồi.