Tiếng thét chói tai vang lên, Tri Xuân theo bản năng dùng một cú thủ đ/ao ch/ém vào sau gáy ả. Người đàn bà vừa mới gào thét lúc nãy đã ngất lịm đi. Tri Xuân lúng túng nhìn ta, như muốn nói rằng nàng đã quen tay, ra đò/n quá nhanh rồi. Ta phẩy tay:

“Ném ra ngoài… khoan đã, ngươi nhẹ tay chút!”

Ở đây dù sao cũng chẳng phải quân doanh.

Tri Xuân khựng lại, nhẹ nhàng vác người lên. Đến tận cửa rồi mới ném mạnh ra ngoài.

Một tiếng “đùng” vang dội!

Ngay sau đó, đám người trong phòng chân tay bủn rủn cả nửa.

“Các ngươi không khỏe sao?”

Ta tò mò hỏi một câu, đám người lại lanh lẹ bò dậy.

“Tỷ tỷ, vừa rồi ta đâu có nói lời gì khó nghe.

“Tỷ tỷ đi đường xa mệt nhọc, nghỉ ngơi nhiều là nên làm, thiếp thân không làm phiền nữa.”

“Tỷ tỷ, ta cũng không làm phiền nữa.”

“…”

Chẳng bao lâu sau, trong phòng chẳng còn ai. Chỉ để lại một căn phòng nồng nặc mùi hương hỗn tạp, khiến ta hắt hơi một cái.

Sau ngày đó, đám thiếp thất trong phủ không dám đến trước mặt ta khoe khoang nữa. Ngày thường có chạm mặt cũng đều cúi đầu, h/ận không thể chui xuống đất.

Nhưng ngặt nỗi cũng có kẻ lòng cao hơn trời.

“Ta có th/ai rồi, lang trung nói rất có thể là con trai.

“Đợi ta sinh được trưởng tử, Thế tử gia sẽ nâng ta lên làm bình thê.

“Lúc đó, chuyện trong phủ ta cũng có thể giúp quản lý, chắc chắn sẽ khiến tỷ tỷ đỡ vất vả hơn.”

Ta nghĩ đến cuốn sổ sách vừa lấy được buổi sáng, còn chưa xem xong, có chút không vui.

Thấy ta không vui, ả lại càng đắc ý hơn.

“Nói thật, Thế tử gia cũng chẳng thích ngươi, càng không thể nào viên phòng với ngươi.

“Đời này ngươi không bao giờ có con được đâu, sớm muộn gì cũng bị hưu thôi.

“Nếu ta là tỷ tỷ, ta sẽ khôn ngoan hơn, sớm chọn lấy một người mà nương tựa.”

Ta nheo mắt nhìn ả: “Ngươi muốn ta nương tựa vào ngươi sao?”

Sắc mặt ả mừng rỡ: “Đương nhiên cũng không nhất thiết phải là ta, chỉ là… ta có th/ai rồi mà, đúng không?”

“Ồ, ngươi có sinh được hay không còn chưa biết được.

“Cho dù sinh ra rồi, có cho ngươi nuôi hay không cũng chưa biết được.

“Ta nhớ trong thoại bản đều viết, nhà giàu không bao giờ để thiếp thất sinh trưởng tử trước.

“Cho dù có sinh ra cũng phải đưa cho chính thê nuôi nấng.”

Sắc mặt ả tái nhợt ngay lập tức, thoáng thấy bóng dáng Trần Thăng, ả liền ôm bụng kêu gào.

“Thiếp thân sai rồi! C/ầu x/in tỷ tỷ đừng nói những lời như vậy.

“C/ầu x/in người tha cho đứa nhỏ một mạng! Thế tử gia…”

Trần Thăng muốn chạy, nhưng chạy không kịp.

Hắn đành cắn răng đi tới, bị ả thiếp thất túm ch/ặt lấy áo.

“Thế tử gia, tỷ tỷ nàng ta b/ắt n/ạt ta!”

Trần Thăng nhìn ta một cái, ánh mắt co rúm lại.

Hắn mất kiên nhẫn kéo ả đứng dậy.

“Nàng ấy mà b/ắt n/ạt nàng, nàng còn có thể đứng đây sao?”

Ta có chút ngạc nhiên, Trần Thăng hắng giọng.

“Nghe nói sáng nay nàng tìm mẫu thân lấy sổ sách của Hầu phủ? Nàng biết xem không?”

Ta nghi hoặc nhìn sang:

“Trong thoại bản chẳng phải đều viết, chủ mẫu phải quản lý sổ sách sao?

“Đây là việc ta nên làm.”

“Vậy chủ mẫu còn phải nối dõi tông đường nữa chứ?”

Trần Thăng đỏ mặt, ta gật đầu đầy suy ngẫm.

“Được, tối nay ta sẽ tìm chàng.”

Toàn thân hắn run lên: “Không, không cần đâu.”

Ta bỗng ghé sát lại: “Có phải chàng không được không?”

Trần Thăng sững sờ, quay mặt đi chỗ khác.

“Nàng đừng nói bậy, ta không được thì đứa nhỏ trong bụng ả từ đâu mà ra?”

Ả thiếp thất ưỡn ngựk, như thể ả ta rất “được” vậy.

“Tóm lại, nàng muốn xem thì cứ xem, nếu thấy có gì bất thường, nhớ báo cho ta.

“Sổ sách trong phủ trước giờ đều do ta quản lý, mẫu thân cũng chưa chắc đã hiểu bằng ta!”

“Vâng. Đều nghe theo phu quân.”

Ta học theo cách trong thoại bản hành lễ.

Trần Thăng lại sợ đến mức run lên, theo bản năng che mặt.

Phát hiện ta không ra tay, hắn lại lúng túng gãi đầu.

“Được rồi được rồi, ta biết rồi.”

Hắn dẫn thiếp thất rời đi, Tri Xuân bên cạnh lên tiếng:

“Thế tử gia dường như rất sợ phu nhân tra sổ sách.”

Ta “ừ” một tiếng, chẳng phải là sợ sao?

Cuốn sổ sách đó lộn xộn, nhưng lại chứa đựng điều kỳ quái.

“Ngươi có nhớ hoạn quan Hạ Lâm Duệ từng có một đứa con nuôi rất nghe lời, nhưng hơn một năm trước bỗng nhiên bạo b/ệnh mà ch*t không?”

Tri Xuân gật đầu, rồi đột nhiên trừng to mắt.

“Tiểu thư ý là… sao người lại biết chuyện đó?”

Ta thở dài, trước kia ở kinh thành chán quá, đọc thoại bản nhiều.

Đọc đủ nhiều thì kiểu gì cũng đụng phải mấy cuốn kỳ quái, ví dụ như thái giám sủng hạnh người ta thế nào.

Trùng hợp thay, tư thế lại hơi giống với cảnh ta bắt gặp hôm đó.

Đương nhiên, chuyện trẻ con không nên xem ta không tiện nói với Tri Xuân.

Nhưng từ khi ta tiếp quản sổ sách, số lần Trần Thăng tới phòng ta nhiều hơn hẳn.

“Nàng xem hiểu không? Có cần ta giúp gì không?”

Ta ngáp một cái, rút cuốn sổ ra.

“Hầu phủ một tháng tiêu tốn cả vạn lượng bạc, đúng là giàu thật.”

Trần Thăng sững sờ, khóe miệng gi/ật gi/ật.

“Thu nhập thì sao, nàng không xem à?”

Ta lườm hắn: “Ta xem thu nhập làm gì.”

Trần Thăng định thở phào nhẹ nhõm thì Tri Xuân từ ngoài đi vào, theo sau là một hàng dài người.

Trên tay mỗi người đều bưng san hô ngọc thạch, trân phẩm quý hiếm.

“Chỗ này tổng cộng mới tiêu hết năm ngàn lượng, phu quân đã m/ua sạch đồ tốt trên con phố chính của Thái Nguyên rồi sao?”

Trần Thăng trừng mắt, khó khăn nhìn ta.

“Đây là nàng m/ua sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phi tử bệnh tật trượt chân, hình tượng bạo quân sụp đổ

Chương 12
Thẩm Nhược Hi xuyên không trở thành một vị tài nhân ốm yếu chốn hậu cung, dựa vào vẻ ngoài "đi ba bước thở dốc, thấy máu liền ngất" mà bảo toàn tính mạng suốt ba năm ròng. Một ngày nọ, tại ngự hoa viên gặp thích khách, nàng vô thức thi triển thân thủ của một lính đánh thuê, trong chớp mắt hạ sát ba tên thích khách, thân phận thực sự liền bại lộ. Bạo quân Tiêu Thừa Tẫn đối với nàng nảy sinh hứng thú nồng đậm, thế nhưng kẻ chủ mưu sau màn lại từng bước ép sát. Nàng liên kết cùng cấm quân thống lĩnh Tạ Lâm, ngự y Lục Tinh Dã cùng Lệ tần, từng chút một bóc tách âm mưu của Ninh Vương. Cuối cùng, nàng cự tuyệt sự lôi kéo của hoàng đế, rời cung mở võ quán Nhược Hi, chuyên dạy nữ tử thuật phòng thân, sống một đời tự tại, là chính mình. Truyện mang phong vị sảng văn, nhẹ nhàng hài hước, nữ chính cường đại nghịch tập, không thể bỏ qua!
Cổ trang
0