Mãi đến khi máy bay hạ cánh, tôi và mẹ lại ngủ bù một giấc mê man để điều chỉnh múi giờ.

Khi tỉnh dậy, vừa mở điện thoại lên là hàng loạt tin nhắn ập đến.

Hầu hết đều là từ bố tôi, cùng vài lời ch/ửi bới từ Tống Tư Tư.

【Sao mày lại kinh t/ởm như thế? Dám chụp màn hình gửi cho chú ấy.

【Nhưng thì đã sao? Tao chỉ cần rơi vài giọt nước mắt, nói đó là chiêu trò “lạt mềm buộc ch/ặt” của hai mẹ con mày, chú ấy liền tin ngay.

【Lâm Hoan Hoan, mày thông minh thế mà, sao lại không biết kẻ không được yêu thương thì làm gì cũng là sai chứ!】

Tôi chưa kịp trả lời cô ta, vì bố tôi đã gọi điện đến.

“Mày và mẹ mày đi đâu rồi? Đồ đạc trong nhà đâu hết rồi?

“Lâm Hoan Hoan, bảo mẹ mày nghe máy, bà ta dám chặn số điện thoại của tao!”

Tôi nhìn về phía mẹ, người đang chơi game ở phía xa.

Bà cười rất sảng khoái, ngón tay lướt trên bàn phím, ánh mắt dán ch/ặt vào màn hình.

Đã lâu rồi tôi mới thấy bà linh hoạt như thế.

Thế là tôi vào phòng ngủ, cười đáp lại bố:

“Tổng giám đốc Lâm, đồ đạc trong nhà nào cơ?

Căn nhà đó đứng tên mẹ tôi, thì liên quan gì đến ông?

“Ông là người ngoài, mẹ tôi chặn số ông thì có gì sai sao?” Tiếng hít hà kinh ngạc truyền đến, ngay sau đó là giọng gầm thét gi/ận dữ của bố:

“Mày nói chuyện với tao kiểu gì thế?

“Tao là bố mày! Mẹ mày ngày thường dạy mày thế nào hả?”

Tôi không nhịn được mà cười lạnh.

“Bây giờ mới nhận là bố tôi sao?

“Lúc ông bất chấp ý nguyện và danh dự của tôi để nhét Tống Tư Tư vào lớp chúng tôi, sao ông không nghĩ xem mình là bố của ai?

“Dù sao Tống Tư Tư cũng thích ông như vậy, để nó làm con gái ông đi!”

Nói xong tôi cúp máy, rồi chặn luôn số điện thoại của bố.

Mẹ tôi nhanh tay thật, chẳng thèm báo trước với tôi một tiếng.

Giáo viên ở trong nước biết tôi ra nước ngoài liền vội vàng liên lạc.

“Điểm thi đại học cũng có thể dùng để nộp đơn vào đại học nước ngoài, một số trường có công nhận.

“Nếu cần thư giới thiệu, cứ bảo thầy, thầy của thầy đang là giáo sư ở Thanh Bắc.

“Thầy gửi vào email của em yêu cầu tuyển sinh của một số trường, em xem kỹ nhé.

“Lâm Hoan Hoan, thầy cũng mới biết chuyện của em gần đây, xin lỗi vì đã không giúp được em kịp thời.”

Sống mũi tôi cay cay, nhưng chỉ biết cười khổ.

“Ai mà ngờ kẻ phản bội lại ở ngay trong nhà mình đâu, thầy cũng đâu phải thần tiên biết trước tương lai.”

“Cái con bé này! Còn tâm trạng đùa cợt, xem ra không bị ảnh hưởng quá lớn.

“Vốn còn trông chờ em thi thủ khoa tỉnh để thầy ki/ếm chút tiền thưởng, ai dè đâu ra nông nỗi này…

“Nói câu không nên nói, giờ thầy còn h/ận ch*t bố em ấy chứ!”

Thầy giáo của chúng tôi cũng hài hước thật, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Vậy thầy đợi thêm chút nữa, biết đâu vài năm sau em thành doanh nhân, quyên tiền cho trường.

“Lúc đó, em sẽ làm thầy nở mày nở mặt!”

Tôi vẽ cho thầy một chiếc bánh lớn, ai dè thầy cũng tin sái cổ.

Sau khi gọi điện xong, tâm trạng tôi khá hơn hẳn.

Tôi đăng toàn bộ diễn biến sự việc mà mình đã biên tập kỹ lưỡng lên mạng.

Weibo, Xiaohongshu, Zhihu…

Bất cứ nền tảng nào người trong nước dùng, tôi đều đăng.

Mục đích chỉ có một: Để mọi người cùng biết mặt bố tôi.

Xem ông ta đã h/ủy ho/ại con gái ruột của mình như thế nào!

Đăng lên không bao lâu, nhóm lớp đã bắt đầu xôn xao.

Các bạn học thi nhau tag tôi:

【Đây là thật sao? Đêm đó cậu nhập viện là vì bố cậu á!

【Hổ dữ không ăn th!t con, hôm nay mình được mở mang tầm mắt rồi! Bố cậu là ông chủ công ty nào ấy nhỉ?

【Để mình xem công ty họ có hợp pháp không? Mình theo đuổi cậu suốt ba năm, khó khăn lắm mới trông chờ thắng được một ván trong kỳ thi đại học…

【Kết quả là thắng kiểu này thì chẳng vẻ vang chút nào! Phải xử lý lão già này!】

Người phát ngôn là “kẻ cuồ/ng vật lý” của lớp chúng tôi, từng câu từng chữ không có lấy một chút vui mừng của kẻ đứng đầu, mà toàn là lửa gi/ận.

Giọng điệu quen thuộc của các bạn khiến tâm trạng tôi nhẹ nhõm hơn nhiều.

Chưa đợi tôi lên tiếng, Tống Tư Tư đã nhảy vào nhóm:

【Có phải cậu tự thi không tốt nên đổ vấy lên đầu bố mình không?

【Bố cậu đáng thương thật đấy, lại sinh ra đứa con gái như cậu!

【Ông ấy cũng vì quan tâm cậu mới mang nước ép đến, chứ đâu cố ý làm vậy, cậu lại đi b/ạo l/ực mạng ông ấy?

【Nếu mình là bố cậu, mình sẽ không tha thứ cho cậu đâu. Cậu ích kỷ quá!】

Sau một khoảnh khắc im lặng, tin nhắn lại tràn ngập màn hình.

Lớp trưởng: 【Loại bố này tặng cho cậu đấy, cậu có lấy không?】

Lớp phó học tập: 【Đây là thi đại học đấy! Lúc quan trọng thế này mà còn xảy ra sai sót, đủ thấy ngày thường ông ta chẳng để tâm chút nào.】

Kẻ cuồ/ng vật lý: 【Cậu không ích kỷ, chúc cậu sớm có được người bố như vậy.】

【……】

Lúc này, tôi mới đăng nội dung đã soạn sẵn, đồng thời tag Tống Tư Tư vào.

【Người chú trong miệng cậu, chẳng phải là bố tôi sao?

【Bảo mẹ cậu cố gắng thêm chút nữa, tranh thủ sớm ngày khiến ông ta trở thành bố hợp pháp của cậu.

【Khỏi phải suốt ngày đứng sau lưng đỏ mắt gh/en tị, cậu xứng đáng có được ông ta.】

Sau khi tin nhắn của tôi gửi đi, nhóm lớp mới thực sự bùng n/ổ, tin nhắn tràn ngập màn hình.

Tôi thậm chí còn chẳng kịp xem ai đã nói gì.

Chỉ biết là cuộc chiến đang vô cùng á/c liệt.

【!!! Người chú trong miệng cậu ta là bố của Lâm Hoan Hoan đấy à! Sao cậu lại trơ trẽn thế hả?】

【Không phải, cậu không có bố à? Đây cũng là chú, kia cũng là chú.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm