Cũng là tôi tố cáo cô mới đúng.

“Lúc anh ấy nằm trên giường b/ệnh, cô vẫn đang kích động cư dân mạng tấn công anh ấy.

“Nếu không phải tại cô, anh ấy đã sớm đi b/ệnh viện kiểm tra, cũng không đến mức trì hoãn tới tận bây giờ.

“Kẻ đầu sỏ gây tội chính là cô, cô mới chính là con m/a hút m/áu bám đuôi anh ấy!”

Nói xong, tôi giao lại mọi chuyện cho luật sư. Vì tôi phải đòi lại số tài sản chung trong hôn nhân thuộc về tôi và Giang Thời Hoài.

Ba ngày sau, tôi đến nghĩa trang viếng anh ta. Tất nhiên, bên trong chẳng có gì cả, thậm chí còn không tính là m/ộ gió. Chỉ có một hũ tro cốt trống rỗng.

Tôi nhớ lại đêm Giang Thời Hoài qu/a đ/ời. Đột nhiên anh ta trở nên rất tỉnh táo.

“Trước đây chúng ta có làm kiểm tra sức khỏe, báo cáo đó là em lấy sao?

“Có phải em đã biết anh bị b/ệnh từ lâu rồi không?

“Việc đề nghị sinh con chỉ là để trì hoãn thời gian, em muốn anh ch*t.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta rồi gật đầu. Đồng tử anh ta co rút lại, đáy mắt toàn là sự đ/au đớn.

“Tại sao? Tình cảm bao nhiêu năm nay của chúng ta, tại sao em lại đối xử với anh như vậy?”

Tôi ngước mắt nhìn anh ta:

“Lúc anh nuôi con riêng, anh có từng nghĩ đến tình cảm bao nhiêu năm nay của chúng ta không?”

“Đó chẳng phải là vì em không chịu sinh con sao?”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, cho đến khi anh ta bắt đầu chột dạ. Lúc đó tôi mới mỉm cười lên tiếng:

“Tôi không chịu sinh, anh có thể ly hôn với tôi, tìm người chịu sinh mà ở bên.

“Anh làm vậy chẳng qua là muốn ở bên tôi, lại vừa muốn có con, người ta không thể vừa muốn cái này vừa muốn cái kia được.

“Tôi thích vẻ ngoài của anh, nhưng cũng chấp nhận sự bất lực của anh.

“Tiền của tôi chẳng phải đều cho anh tiêu hết sao? Anh thấy đấy, tôi đâu có tham lam.”

Anh ta tức gi/ận ho dữ dội, lại đ/au đớn không chịu nổi. Tôi không quản anh ta nữa, đi sang phòng bên cạnh.

Đêm đó, tôi đeo nút tai chống ồn, cho đến hôm sau phát hiện anh ta đã qu/a đ/ời mới gọi 120. Vì anh ta vốn đã bị u/ng t/hư giai đoạn cuối nên mọi thủ tục đều diễn ra rất suôn sẻ.

Còn về phía Trần Dung Dung, cô ta đi báo cảnh sát nhưng vô ích. Giấy chứng tử đã được cấp, hơn nữa, cô ta chẳng qua chỉ là một người ngoài muốn vơ vét tiền bạc. Cô ta còn phải đối mặt với việc tôi truy tố. Cho đến khi tòa án ra phán quyết, cô ta phải bồi thường cho tôi năm triệu tệ.

Trần Dung Dung không có tiền, khóc lóc đến cửa c/ầu x/in, bảo tôi hãy nể tình đứa trẻ. Tôi nhìn thoáng qua khuôn mặt giống hệt Giang Thời Hoài đó rồi lắc đầu.

“Đâu phải con tôi, không liên quan đến tôi.”

Nói xong tôi liền rời đi, ánh mặt trời đang rất đẹp.

Cuộc đời tuổi ba mươi lăm, chính là lúc để tận hưởng.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm