Khương Nhu Nhu ở phòng bên cạnh giống như bị nước sôi dội lên người, khắp mình mẩy nổi đầy những bóng nước lớn, da tróc ra từng mảng. Thảm cảnh đó khiến ngay cả bác sĩ riêng, người vốn đã quen với cảnh sinh tử, cũng phải nôn mửa.
Bùi Kinh Mặc mỗi ngày sống trong nơm nớp lo sợ, quầng thâm mắt dày đặc như gấu trúc.
Nhưng làm sao tôi có thể để anh ta sống dễ chịu như vậy được?
Bữa tối hôm nay, Bùi Kinh Mặc cẩn trọng bưng một bát cháo ấm, đích thân đút cho tôi.
“Vợ à, há miệng nào, nhiệt độ vừa đủ rồi, không nóng đâu.”
Tôi ngoan ngoãn húp một thìa, rồi nhíu mày: “Không có khẩu vị, em muốn ăn đồ cay.”
Tay Bùi Kinh Mặc run lên: “Không được! Đồ cay hại dạ dày! Dạ dày em không tốt.”
Khương Nhu Nhu hiện giờ đang bị viêm loét dạ dày nghiêm trọng, nếu còn chịu kí/ch th/ích nữa, e là sẽ bị thủng dạ dày mất.
Sắc mặt tôi chùng xuống, đẩy bát cháo ra: “Không ăn đồ cay thì em tuyệt thực.”
Mặt Bùi Kinh Mặc xanh mét.
Nếu tôi đói đến ngất xỉu, Khương Nhu Nhu e là sẽ sốc phản vệ mà ch*t ngay lập tức.
Anh ta nghiến răng, gân xanh trên trán nổi lên, cuối cùng chỉ có thể thỏa hiệp.
“Được, ăn một chút thôi, cay nhẹ thôi, có được không?”
Nhà bếp nhanh chóng mang lên một phần M/a Lạt Thang (lẩu cay) đặc chế.
Tôi ăn rất ngon lành, mỗi thìa nuốt xuống, đều có thể nghe thấy ti/ếng r/ên rỉ kìm nén phát ra từ phòng bên cạnh.
Bùi Kinh Mặc đứng bên cạnh, nghe thấy những âm thanh đó, lòng đ/au như c/ắt nhưng lại chẳng dám ngăn cản tôi.
“Ăn chậm thôi, đừng để bị nghẹn.”
Nhìn gã cặn bã từng một thời ngạo mạn nay lại phục vụ tôi như một con chó, khoái cảm trong lòng tôi gần như muốn trào ra.
Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Chỉ là nỗi đ/au thể x/ác, làm sao có thể bù đắp được mối th/ù kiếp trước tôi bị bọn chúng hại ch*t?
Kiếp trước, sau khi uống bát Paraquat đó, tôi không ch*t ngay.
Tôi đã vật lộn trong b/ệnh viện suốt nửa tháng, xơ phổi khiến tôi không thể thở nổi, mỗi hơi thở hít vào đều như đang hít phải những mảnh thủy tinh vụn.
Bùi Kinh Mặc ngồi bên giường diễn kịch, đợi khi không có người, anh ta lại đưa Khương Nhu Nhu vào.
Cả hai âu yếm trước giường b/ệnh của tôi, bàn bạc xem sau khi chiếm được di sản của tôi thì sẽ đi hưởng tuần trăng mật ở đâu.
Khương Nhu Nhu cười bảo với tôi: “Chị à, chị cứ yên tâm mà đi đi, chồng chị, tiền của chị, cả căn nhà của chị nữa, em sẽ thay chị chăm sóc thật tốt.”
Tôi ch*t trong sự tuyệt vọng và ngạt thở, ch*t không nhắm mắt.
Kiếp này, tôi cũng muốn bọn chúng nếm thử cảm giác thế nào là sống không được, ch*t không xong.
Ăn xong, tôi bảo với Bùi Kinh Mặc: “Chồng à, ngày mai em muốn đến công ty thị sát.”
Bùi Kinh Mặc như chuông báo động vang lên: “Đến công ty làm gì? Bên ngoài nguy hiểm lắm, nhỡ có va chạm trầy xước thì sao?”
“Em muốn kiểm tra sổ sách.” Tôi ngắt lời anh ta, mỉm cười nói: “Em nghe nói gần đây trên sổ sách công ty có vài khoản tiền lớn không rõ tung tích?”
Sắc mặt Bùi Kinh Mặc trắng bệch.
Những khoản tiền đó là anh ta lạm dụng để m/ua nhà, m/ua xe cho Khương Nhu Nhu và lấp đầy cái hố không đáy nhà mẹ đẻ cô ta.
“Sao? Không tiện à?” Tôi cầm chiếc nĩa ăn trái cây trên bàn, khẽ khua khoắng trên mu bàn tay mình.
Bùi Kinh Mặc đ/è tay tôi lại: “Tiện! Tiện chứ! Mai đi ngay! Anh sẽ cho toàn thể công ty xếp hàng chào đón!”
5.
Ngày hôm sau, tôi phô trương đến Tập đoàn Bùi thị.
Bùi Kinh Mặc như một tên thái giám tổng quản, dìu tôi đi từng bước một, sợ tôi ngã.
Nhân viên đều nhìn đến ngẩn người.
Trước đây Bùi Kinh Mặc xây dựng hình tượng “Tổng tài cao lãnh” ở công ty, đối với tôi là người vợ chính thất cũng chẳng thèm ngó ngàng.
Hôm nay là đổi tính rồi sao?
Tôi trực tiếp ngồi vào ghế chủ tịch, vị trí vốn thuộc về cha tôi.
“Gọi giám đốc tài chính đến đây.”
Bùi Kinh Mặc đứng bên cạnh lau mồ hôi: “Vợ à, chuyện kiểm tra sổ sách nhỏ nhặt này, cứ giao cho kiểm toán là được rồi.”
“Kiểm toán?” Tôi cười lạnh: “Kiểm toán chẳng phải cũng là người của anh sao?”
Chẳng bao lâu sau, giám đốc tài chính r/un r/ẩy bước vào.
Tôi ném tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn lên bàn.
“Giải thích xem, ba mươi triệu này đi đâu rồi?”
Đó là số tiền tháng trước Bùi Kinh Mặc lấy danh nghĩa “đầu tư dự án” để chuyển đi, thực chất là trả n/ợ v/ay nặng lãi cho đứa em trai nghiện c/ờ b/ạc của Khương Nhu Nhu.
Giám đốc tài chính cầu c/ứu nhìn về phía Bùi Kinh Mặc.
Bùi Kinh Mặc vừa định mở miệng, tôi liền cầm con d/ao rọc giấy trên bàn, khua khoắng hư ảo trong không trung.
“Nói thật đi, nếu không em sẽ rạ/ch một chữ thập trên tay này.”
Bùi Kinh Mặc sợ đến mặt c/ắt không còn giọt m/áu, gầm lên với giám đốc tài chính: “Nói đi! Phu nhân hỏi cô đấy! C/âm rồi à?!”
Giám đốc tài chính bị quát đến ngơ người, liền khai ra hết sạch.
“Dạ... dạ là Tổng giám đốc Bùi bảo tôi chuyển cho Khương Chí Cương.”
Cả khán phòng im phăng phắc.
Tôi hài lòng gật đầu: “Rất tốt, lạm dụng công quỹ. Báo cảnh sát đi.”
Bùi Kinh Mặc cuống lên: “Vợ à! Đó là anh, đó là anh cho bạn mượn! Anh sẽ bắt nó trả lại ngay!”
“Trả?” Tôi nhìn anh ta, “Lấy gì để trả? Lấy mạng của Khương Nhu Nhu ra trả à?”
Nhắc đến Khương Nhu Nhu, khí thế của Bùi Kinh Mặc giảm đi một nửa.
Anh ta biết, bây giờ tôi đang nắm giữ quyền sinh sát.
“Anh bù! Anh sẽ tự bỏ tiền túi ra bù vào!” Anh ta nghiến răng nghiến lợi, lòng đ/au như c/ắt.
Đó là số tiền riêng anh ta tích góp suốt bao nhiêu năm nay.
“Không chỉ phải bù,” tôi nghịch con d/ao rọc giấy, “Khương Chí Cương kia, nghi ngờ l/ừa đ/ảo, tôi muốn thấy nó vào tù.”
Bùi Kinh Mặc trợn tròn mắt: “Đó là em trai ruột của Nhu Nhu đấy!”