“Được thôi. Nhưng tôi là người rất đỏng đảnh, không chịu nổi dù chỉ một vết xước.”
Lục Yến đặt bàn tay tôi lên môi hôn nhẹ.
“Yên tâm, có tôi ở đây, không ai có thể làm em tổn thương dù chỉ một chút.”
“Kể cả chính em.”
Tôi cũng tin là vậy.
Suy cho cùng, bây giờ tôi không chỉ có tiền, có hệ thống, mà còn có một người yêu luôn đặt tôi trong tầm mắt.
Còn về Bùi Kinh Mặc ư?
Ai mà thèm quan tâm đến gã đi/ên đang quỳ lạy không khí trong b/ệnh viện t/âm th/ần đó chứ?