“Được, ngươi cứ đi đi, quốc gia của ngươi, ta là sư phụ, sẽ thay ngươi canh giữ vài năm.”
Hoàng đế đại hỉ, chạy biến mất dạng.
Lần đi này, ông ta chẳng bao giờ quay trở lại nữa.
Vì Hoàng đế đã chuẩn bị từ trước, nên việc ta đăng cơ không gặp bất kỳ sự cản trở nào.
Ta nhìn đống tấu chương cao như núi, gân xanh trên trán gi/ật liên hồi.
Ám Hương lại ôm thêm một chồng nữa tới: “Bệ hạ, ở đây còn nữa ạ.”
Ta hít một hơi lạnh, trời muốn diệt ta!
Tuy sau khi trở thành Nữ Đế, chính vụ bận rộn, nhưng hiện giờ khí vận gia thân, tốc độ tu hành của ta lại tiến bộ thần tốc.
Không chỉ vậy, ta còn phát hiện ra tử khí mà ta có thể hấp thụ có liên quan mật thiết đến quốc gia này.
Ta bắt đầu đẩy mạnh phát triển nông nghiệp, thiếu nước thì gọi Lôi Công Điện Mẫu xuống làm chút mưa.
Lại đi tìm Thần Nông xin ít hạt giống cây lương thực năng suất cao.
Dưới sự bảo hộ của ta, quốc gia mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, chớp mắt đã trăm năm.
Ta có thể cảm nhận được, cơ hội đột phá sắp đến rồi.
Ngày hôm đó, thiên lôi cuồn cuộn, hàng vạn đạo kiếp lôi giáng xuống hoàng cung.
Ngày hôm đó,
Tử khí cuộn trào ngưng kết thành cự long, cứng rắn chống đỡ kiếp lôi.
Ngày hôm đó, hào quang rực rỡ đầy trời, tiếng phượng hót lảnh Iót.
Ngày hôm đó, ta thành công phi thăng trở thành Thượng Thần.
Trăm năm ở nhân gian này, ngắn ngủi mà cũng thật dài lâu.
Ta cuối cùng cũng có thể trút bỏ gánh nặng trên vai.
Nhìn người đồ đệ đã đi du ngoạn trở về sau trăm năm không gặp, ta khẽ mỉm cười.
“Đồ nhi, ngôi hoàng đế này nên trả lại cho ngươi rồi.”
“Lần này, đến lượt vi sư ra ngoài du ngoạn đây!”