Cái tên này nghe như một trò đùa vậy.
Nhưng ai mà biết được chứ.
Có lẽ thiện á/c vốn chẳng phải do bọn họ định đoạt.
Có lẽ một kẻ như ta, đứng trong vũng m/áu, vác trên vai lá cờ, thay những người không thể cất tiếng đòi n/ợ.
Cũng có thể coi là một loại lương thiện khác.
Đêm đó, ta lật cuốn kim sách đến trang đầu tiên.
Sau cái tên thứ nhất là một vụ án cũ bị ch/ôn vùi từ ba trăm năm trước.
Cái tên thứ hai, là gã trưởng lão đã trốn thoát khỏi thành Hắc Thủy.
Cái tên thứ ba, ghi là ngoại môn Vô Tình Đạo.
Những bóng h/ồn trong phiên lần lượt sáng lên, như thể cuối cùng cũng đợi được đến giờ cơm.
Ta vuốt ve cán cờ rồi mỉm cười.
Chuyện tu tiên này, suy cho cùng cũng chẳng có gì huyền bí cả.
Ai n/ợ mạng, người đó trả.
Ai mượn của trời, người đó bù.
Ai muốn lấy ta làm quân cờ, ta sẽ đ/ốt luôn bàn cờ đó.
Nửa tháng sau, ta đến tông môn cũ ghi ở trang đầu tiên của kim sách.
Tổ sư của tông môn đó đã ch*t từ ba trăm năm trước, bài vị vẫn được bày ở nơi cao nhất, hương khói thay đổi ba lần mỗi ngày.
Thế nhưng ba trăm mạng nữ tu mà ông ta ch/ôn vùi năm xưa, vẫn còn bị phong ấn dưới đáy giếng sau núi.
Ta đ/ập nát cái giếng, đưa họ vào luân hồi.
Rồi chẻ đôi tấm bài vị kia, luyện thành một chiếc đinh đen, đóng ch/ặt vào vết nứt trên vách ngăn mà ta từng x/é toạc.
Một tia gió từ ngoài trời lọt xuống.
Ta ngước nhìn tia sáng đó, bỗng thấy vô cùng vui vẻ.
Đây không phải là lời tuyên ngôn.
Đây là bắt đầu làm việc.
Còn về việc phi thăng.
Không vội.
Ta vẫn còn rất nhiều món n/ợ, phải lật từng trang một mà tính sổ.