Sau khi lập quốc, không được phép thành tinh. Nhưng tôi lại là yêu quái từ trước khi lập quốc. Mang theo tu vi ngàn năm và một đống giấy tờ cổ lỗ sĩ, tôi hí hửng đến Cục Quản lý Yêu quái để báo danh. Nhân viên làm việc liếc mắt một cái: "Xà tinh? Nguyên hình lớn bao nhiêu?" Tôi thành thật vung tay làm dấu: "Ừm, nếu duỗi thẳng ra... chắc là quấn được quanh Cố Cung hai vòng?" Cả Cục Quản lý Yêu quái lập tức im phăng phắc. Cửa văn phòng Cục trưởng đột ngột mở tung, vị đại lão cấp cao trong truyền thuyết vốn chưa từng lộ diện bước nhanh ra ngoài, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi. Hắn nhìn chằm chằm vào vết bớt hình rắn nhạt màu giữa mày tôi, giọng khàn đặc: "Ngươi nói xem, ngươi thành tinh từ lúc nào?" Tôi bị sự kích động trong đáy mắt hắn làm cho ngơ ngác, lí nhí đáp: "Thì... cái năm Bệ hạ Thủy Hoàng thống nhất đo lường ấy?"
【Chương 1】
"Người tiếp theo!"
Nhân viên làm việc với đôi tai cáo xù lông trong quầy tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Tôi vội vàng đưa sổ hộ khẩu, à không, là thẻ căn cước bằng ngọc của mình qua. Miếng ngọc đó là một người bạn cũ thời Hán tặng, rất ôn nhuận. Móng vuốt của tên hồ ly gõ lên đó hai tiếng "cộc cộc" giòn tan.
"Đồ cổ gì thế này?"
Hắn nhíu mày, ném thẻ ngọc trả lại. "Bà cô ơi, giờ là thế kỷ 21 rồi, dùng hệ thống nhập liệu điện tử đi. Tên, chủng tộc, năm thành tinh, khai báo mau."
Tôi thấy hơi tủi thân, rõ ràng dáng vẻ hóa hình của tôi là thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, sao lại thành bà cô rồi? Nhưng tôi là một yêu quái tuân thủ pháp luật. Tôi nhỏ giọng đáp: "Tôi tên Xà Sơn, bản thể là rắn mamba đen, năm thành tinh... hơi lâu rồi."
Hồ ly tinh ngước mắt lên, ánh mắt kh/inh bỉ: "Lâu cỡ nào? Nhà Thanh hay nhà Minh? Ở đây chúng tôi không thiếu nhất là mấy lão yêu quái tự xưng vài trăm năm đâu."
"Sớm hơn chút nữa."
"Nhà Đường?"
"Sớm hơn nữa."
Hắn cuối cùng cũng buông con chuột máy tính, nhìn thẳng vào tôi: "Nhà Hán? Bà cô à, bà biết ch/ém gió thật đấy."
Tôi thở dài, cảm thấy không nói thông được với tên thanh niên này: "Đồng chí nhỏ, cậu cứ nói xem trong kho lưu trữ của các cậu còn bản sao hồ sơ thời nhà Tần không là được rồi."
【Chương 2】
Biểu cảm của hồ ly tinh đông cứng lại. Cây bút trong tay hắn "bạch" một tiếng rơi xuống bàn. Mấy con yêu quái xung quanh đang dựng tai nghe hóng chuyện cũng lập tức im lặng. Cả đại sảnh làm việc, kim rơi cũng nghe thấy tiếng.
Tôi hơi bất an, chẳng lẽ tôi nói sai gì à? Lẽ nào hồ sơ thời Tần vì quá lâu đời nên bị hủy rồi? Thế chẳng phải tôi thành đối tượng không có hộ khẩu rồi sao?
"Ngươi, ngươi nói Tần nào?"
Giọng hồ ly tinh r/un r/ẩy.
"Còn có thể là Tần nào nữa?" Tôi đương nhiên đáp, "Cái Tần thống nhất sáu nước ấy."
Hắn đột ngột đứng dậy, chiếc ghế bị đẩy lùi ra xa, phát ra tiếng ồn chói tai.
"Ngươi ngươi ngươi... ngươi đang đùa kiểu quốc tế gì thế!"
"Tôi đâu có đùa."
Tôi lấy từ trong túi vải ra một thẻ tre: "Đây là giấy chứng minh hộ tịch năm đó của tôi, đích thân đại nhân Lý Tư khắc đấy, nhìn chữ tiểu triện này xem, chuẩn chưa này."
Hồ ly tinh nhìn cuộn thẻ tre tỏa ra hơi thở cổ xưa, con mắt suýt nữa thì lồi ra ngoài. Hắn chỉ vào tôi, hồi lâu không nói được câu nào.
Đúng lúc này, cánh cửa gỗ đỏ đóng ch/ặt ở cuối đại sảnh đột ngột bị đẩy ra. Một người đàn ông bước ra. Hắn rất cao, mặc một bộ trung sơn trang màu đen giản dị, nhưng lại toát lên vẻ uy nghiêm của hoàng bào. Khí chất quá mạnh. Mạnh đến mức yêu quái trong cả đại sảnh, kể cả tên hồ ly tinh kiêu ngạo kia, đều lập tức cúi đầu, không dám thở mạnh. Nhưng tôi lại ngẩn người. Người này, tôi hình như... đã gặp ở đâu đó rồi. Trong lòng đ/au nhói không lý do, giống như sợi dây đàn bị phong ấn hai ngàn năm, bất ngờ bị ai đó gảy mạnh một cái.
【Chương 3】
Người đàn ông đi thẳng về phía tôi. Bước chân hắn rất vững, mỗi bước như giẫm lên mạch đ/ập của lịch sử. Đại sảnh im phăng phắc. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đ/ập, tiếng sau to hơn tiếng trước. Hắn dừng lại trước mặt tôi, ánh mắt sâu thẳm rơi trên người tôi, như một tấm lưới bao trùm lấy tôi ch/ặt chẽ. Trong ánh mắt đó chứa đựng quá nhiều cảm xúc tôi không hiểu nổi. Chấn động, cuồ/ng hỉ, và cả... nỗi bi thương sâu thẳm.
"Ngươi tên gì?"
Giọng hắn khàn khàn, mang theo một sự từ tính kỳ lạ.
"Xà... Xà Sơn."
Tôi căng thẳng đến mức hơi lắp bắp.
"Bản thể là gì?"
"Mamba... đen."
Hắn gật đầu, tầm mắt chậm rãi di chuyển lên trên, cuối cùng dừng lại ở giữa mày tôi. Ở đó có một phiến vảy rắn tự nhiên, màu rất nhạt, không chú ý kỹ thì căn bản không thấy được. Hơi thở của hắn, vào khoảnh khắc đó, ngưng trệ. Sau đó, hắn chậm rãi giơ tay lên, đầu ngón tay mang theo một chút r/un r/ẩy khó nhận ra, dường như muốn chạm vào giữa mày tôi. Tôi vô thức lùi lại một bước. Tay hắn cứng đờ giữa không trung, ánh sáng trong đáy mắt lập tức ảm đạm đi. "Ngươi... không nhớ ta sao?"
Tôi ngơ ngác lắc đầu. Tôi thực sự không nhớ. Tôi ngủ quá lâu, rất nhiều ký ức đã trở nên mơ hồ, như cách một lớp sương m/ù dày đặc. Nỗi bi thương trong mắt hắn càng đậm, đậm đến mức gần như trào ra. Nhiệt độ cả đại sảnh dường như cũng giảm xuống vài độ. Hắn thu tay lại, nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên. Hồi lâu sau, hắn mới lên tiếng lần nữa, giọng nói kìm nén những cảm xúc dữ dội: