"Ngươi thành tinh từ lúc nào?"
Câu hỏi này đã khơi dậy những mảnh ký ức ít ỏi còn sót lại trong đầu tôi. Đó là một thời đại của đ/ao thương ki/ếm kích, một đế quốc vĩ đại đang trỗi dậy. Tôi ngẩng đầu, nghiêm túc hồi tưởng lại.
"Chắc là... năm Bệ hạ Thủy Hoàng hạ lệnh thống nhất đo lường ấy ạ."
"Chính là tại phủ khố của Hàm Dương cung, nghe các quan lại ngày qua ngày lầm rầm về chuyện đo lường, ta mới dần dần khai mở linh trí."
【Chương 4】
Lời tôi vừa dứt, người đàn ông đột ngột nắm ch/ặt cổ tay tôi. Tay hắn rất nóng, lực đạo mạnh đến kinh người, gần như muốn bóp nát xươ/ng cốt tôi.
"Ngươi nói lại lần nữa xem!"
Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, hốc mắt đỏ hoe: "Ngươi khai mở linh trí ở đâu?"
"Hàm Dương cung... phủ khố mà."
Tôi bị phản ứng của hắn làm cho h/oảng s/ợ: "Sao thế ạ?"
Hắn không trả lời, chỉ kéo tôi xoay người đi về phía văn phòng của mình. Bóng lưng hắn quyết liệt mà vội vã, hoàn toàn không còn vẻ trầm ổn như lúc nãy. Bị hắn lôi đi, tôi loạng choạng bước theo sau. Khi đi ngang qua quầy của tên hồ ly tinh, tôi thấy hắn đã hoàn toàn hóa đ/á, miệng há hốc đủ để nhét vừa một quả trứng gà.
"Bịch!"
Cánh cửa gỗ đỏ bị đóng sầm lại, cách biệt với mọi ánh nhìn bên ngoài. Văn phòng rất rộng, trang trí theo phong cách cổ điển, trên tường treo một bức tranh sơn hà xã tắc khổng lồ. Không, đó không phải là tranh sơn hà xã tắc. Đó là... bản đồ cương vực Đại Tần. Tôi nhận ra ngay lập tức, những địa danh được đá/nh dấu trên đó đều là tên gọi từ hơn hai ngàn năm trước.
Người đàn ông buông tay tôi ra, bước nhanh đến sau một chiếc án thư, từ một ngăn bí mật có khóa, nâng niu lấy ra một chiếc hộp gỗ màu đen. Hắn mở hộp, bên trong là một... mảnh vảy. Một mảnh vảy đen giống hệt mảnh vảy giữa mày tôi. Chỉ có điều, mảnh vảy này dường như đã mất đi sức sống, trông hơi ảm đạm.
"Đây là của ngươi."
Hắn đưa mảnh vảy đến trước mặt tôi, giọng khàn đặc: "Năm đó, để bảo vệ ta, ngươi trúng phải thuật pháp của Triệu Cao, suýt chút nữa thì h/ồn phi phách tán, chỉ còn lại mảnh vảy hộ tâm này."
Triệu Cao?
Cái tên này giống như một chiếc chìa khóa, cắm phập vào ký ức gỉ sét của tôi. Những mảnh vỡ hình ảnh ùa vào tâm trí tôi. Lửa ch/áy ngút trời, tiếng gào thét, một tên thái giám với gương mặt âm nhu, và cả... một thanh ki/ếm đ/âm về phía người sau lưng tôi.
"Á!"
Đầu tôi đ/au như búa bổ, không nhịn được mà ôm lấy đầu.
"Đừng nghĩ nữa."
Hắn ôm trọn tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng tôi: "Không nhớ ra thì đừng nghĩ nữa, không sao cả, chúng ta có rất nhiều thời gian."
Lồng ngựk hắn rất ấm áp, mang theo mùi hương long diên hương thoang thoảng. Rất quen thuộc, rất an tâm. Tôi tựa vào lòng hắn, cơn đ/au đầu dữ dội thế mà lại dần dần dịu xuống.
【Chương 5】
"Ngài... rốt cuộc là ai?"
Tôi ngẩng đầu từ trong lòng hắn, nhìn lên chiếc cằm góc cạnh của hắn. Hắn im lặng một lúc lâu mới chậm rãi lên tiếng.
"Bọn họ bây giờ gọi ta là Cục trưởng Doanh."
"Ta họ Doanh."
Tim tôi đ/ập thịch một cái. Họ Doanh... Cái họ này, hơn hai ngàn năm trước, là quốc tính cao quý nhất.
"Vậy ngài..."
"Là ta."
Hắn nhìn vào mắt tôi, từng chữ từng chữ một: "Ta là Doanh Chính."
Tôi hoàn toàn ngây người. Sống hơn hai ngàn năm, tôi tự cho rằng mình đã chứng kiến không ít sóng to gió lớn, nhưng chưa có lần nào khiến tôi chấn động hơn lúc này. Tần Thủy Hoàng? Vị hoàng đế thiên cổ đã quét sạch lục hợp, thống nhất thiên hạ? Hắn chưa ch*t? Lại còn làm Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái? Chuyện này còn hoang đường hơn cả việc tôi có thể quấn quanh Cố Cung hai vòng!
"Chuyện... chuyện này làm sao có thể?"
Tôi lắp bắp: "Sử sách chẳng phải ghi là ngài..."
"Sử sách là viết cho người phàm xem."
Hắn bình thản nói: "Năm đó Từ Phúc quả thực đã tìm được tiên sơn, cũng mang về phương pháp trường sinh. Chỉ tiếc là phương pháp đó không trọn vẹn, chỉ có thể khiến chúng ta tồn tại trên đời dưới một hình thái khác."
Hắn chỉ vào ngựk mình: "Cái giá là, long h/ồn lìa khỏi thể x/ác, ràng buộc với quốc vận. Nước còn, ta còn. Nước suy, ta suy."
Tôi hình như đã hiểu ra chút ít. Tại sao sau khi lập quốc không được phép thành tinh. Bởi vì quốc vận mới cần nghỉ ngơi dưỡng sức, không chịu nổi sự xáo trộn của giới huyền môn. Tôi cũng đã hiểu tại sao quyền lực của Cục Quản lý Yêu quái lại lớn đến vậy. Bởi vì người đứng đầu của nó, chính là vị tổ tiên sáng lập ra đất nước này.
"Vậy ngài đã tìm ta rất lâu sao?"
"Hai ngàn hai trăm năm."
Giọng hắn mang theo nỗi tang thương vô tận: "Ta đã tìm ngươi hai ngàn hai trăm năm."
"Năm đó Hàm Dương thành phá, ngươi đỡ cho ta một đò/n chí mạng, ta ôm thân rắn tàn tạ của ngươi, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn sự sống của ngươi trôi đi từng chút một."
"Ta ch/ôn ngươi ở Ly Sơn, dùng long khí của hoàng lăng để nuôi dưỡng ngươi, hy vọng một ngày nào đó ngươi có thể ngưng tụ lại h/ồn phách."
"Ta đã đợi quá lâu, lâu đến mức tưởng rằng không bao giờ đợi được ngươi nữa."
Cảm xúc của hắn có chút mất kiểm soát, ôm ch/ặt tôi vào lòng, như thể muốn khảm tôi vào xươ/ng m/áu của mình. Tôi không giãy giụa. Dù nhiều chuyện tôi vẫn chưa nhớ lại, nhưng tôi có thể cảm nhận được, hắn không nói dối. Tôi có thể cảm nhận được nỗi cuồ/ng hỉ và đ/au đớn khi tìm lại được thứ đã mất, khắc sâu trong tận cùng linh h/ồn hắn.
【Chương 6】
"Cái đó... Cục trưởng Doanh."