Tôi cảm thấy bầu không khí có chút quá nặng nề, liền cố gắng chuyển đề tài: "Chứng nhận yêu tịch của tôi, có thể làm xong không ạ?"
Doanh Chính: "..."
Hắn buông tôi ra, có chút bất lực xoa xoa mái tóc tôi: "Đương nhiên là được."
Hắn nhấc điện thoại nội bộ trên bàn lên, bấm một dãy số: "Bảo Hồ Tiểu Minh cút vào đây."
Giọng nói ở đầu dây bên kia dường như gi/ật mình, liên tục vâng dạ. Rất nhanh sau đó, tiếng gõ cửa vang lên. Hồ Tiểu Minh rụt cổ đi vào, hai tai cáo cụp xuống, trông như đứa trẻ làm sai việc. Hắn không dám nhìn tôi, cúi người chín mươi độ trước mặt Doanh Chính: "Cục... Cục trưởng, ngài tìm tôi ạ?"
"Yêu tịch của cô ấy, ngươi đích thân đi làm, dùng quyền hạn cao nhất."
Giọng điệu Doanh Chính không cho phép nghi ngờ.
"Vâng vâng vâng!" Hồ Tiểu Minh gật đầu như giã tỏi.
"Ngoài ra," ánh mắt Doanh Chính lạnh xuống, "từ hôm nay, ngươi đến phòng lưu trữ, chép tay lại toàn bộ hồ sơ bảo mật cấp A từ thời Tần đến nay."
Hồ Tiểu Minh lập tức mặt c/ắt không còn giọt m/áu. Hồ sơ của Cục Quản lý Yêu quái nhiều như biển cả, đừng nói là chép tay, chỉ riêng việc đọc hết thôi cũng mất mấy trăm năm rồi.
"Cục trưởng, tôi... tôi sai rồi! Tôi không dám nữa!" Hắn "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống, "Tôi không biết vị... vị tổ tông này..."
"Cút ra ngoài."
Doanh Chính thậm chí lười không thèm liếc hắn một cái. Hồ Tiểu Minh vừa lăn vừa bò chạy mất. Trong văn phòng chỉ còn lại hai chúng tôi.
"Hiện tại em ở đâu?" Doanh Chính hỏi.
Tôi thành thật trả lời: "Vừa từ trong núi ra, vẫn chưa tìm được chỗ ở, tạm thời đang ở nhà khách cạnh ga tàu."
Chân mày Doanh Chính lập tức nhíu ch/ặt: "Hồ đồ."
Hắn không nói lời nào, kéo tôi dậy: "Theo ta về nhà."
【Chương 7】
Tôi được Doanh Chính đưa về nhà hắn. Đó không phải biệt thự sang trọng gì, mà là một tòa tứ hợp viện cổ kính nằm ngay trung tâm thành phố. Trong sân có trồng một cây bạch quả khổng lồ, nghe nói đã có từ thời Đường.
"Sau này em ở đây." Hắn dẫn tôi vào một gian sương phòng hướng nam, "Thiếu gì thì cứ bảo quản gia."
Quản gia là một cụ ông trông rất hiền từ, họ Lý, bản thể là một con rùa già tu luyện hơn ngàn năm, nghe nói là thuộc hạ cũ của Doanh Chính. Cụ Lý đối với tôi vô cùng cung kính, miệng luôn gọi "Xà Sơn đại nhân". Tôi có chút không quen.
Đêm đến, tôi nằm trên chiếc giường mềm mại, trằn trọc mãi không ngủ được. Trong đầu rối bời. Tôi là ai? Trước đây tôi và Doanh Chính rốt cuộc có qu/an h/ệ gì? Người tên Triệu Cao kia lại là ai?
Đang suy nghĩ, ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng động cực khẽ. Tôi lập tức cảnh giác, bật dậy khỏi giường. Một bóng đen như q/uỷ mị chui qua khe cửa sổ, lao thẳng vào mặt tôi! Đó là một luồng khí tức vô cùng âm tà. Tôi không kịp nghĩ nhiều, bản năng cơ thể nhanh hơn đại n/ão. Tôi giơ tay vung lên, một luồng yêu khí màu đen lập tức ngưng tụ, hóa thành chiếc đuôi rắn khổng lồ, quất mạnh tới!
"Phập!"
Bóng đen bị đá/nh văng thẳng vào tường, phát ra tiếng động trầm đục, rồi hóa thành một làn khói đen biến mất. Tôi sững sờ tại chỗ. Tôi... lợi hại đến vậy sao? Tôi cứ tưởng mình chỉ là một con yêu quái tu vi lâu năm nhưng sức chiến đấu xấp xỉ bằng không.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy mạnh ra. Doanh Chính xông vào, hắn chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, trong tay lại cầm một thanh cổ ki/ếm bằng đồng. Trên thân ki/ếm khắc hai chữ triện cổ kính – Thái A.
Thấy tôi bình an vô sự, hắn rõ ràng thở phào nhẹ nhõm: "Em không sao chứ?"
Hắn bước nhanh tới bên cạnh tôi, quan sát tôi từ trên xuống dưới.
"Tôi không sao." Tôi lắc đầu, "Vừa rồi có một bóng đen..."
Sắc mặt hắn trầm xuống, bước tới bên tường, đưa tay chạm nhẹ vào: "Là thi khí." Trong mắt hắn lóe lên sát ý, "Người của Triệu Cao đã tìm tới tận cửa rồi."
【Chương 8】
"Triệu Cao... hắn cũng còn sống sao?"
Tim tôi thắt lại.
"Hắn tìm được phương pháp trường sinh sớm hơn ta, chỉ là hắn đi đường tà đạo." Giọng Doanh Chính lạnh như băng.
"Năm đó hắn tr/ộm một phần bí pháp mà Từ Phúc mang về, kết hợp với thuật vu cổ vùng Sở, luyện bản thân thành một con hạn bạt không người không q/uỷ."
"Những năm nay, hắn luôn trốn trong bóng tối, bồi dưỡng thế lực, vọng tưởng lật đổ trật tự hiện tại."
Tôi nghe mà kinh h/ồn bạt vía. Không ngờ ân oán từ hai ngàn năm trước lại kéo dài đến tận hôm nay.
"Tại sao hắn lại phái người đến tập kích tôi?"
"Vì em đã trở lại." Doanh Chính nhìn tôi, ánh mắt rực ch/áy, "Em là biến số duy nhất có thể khắc chế thi đ/ộc của hắn, cũng là điểm yếu duy nhất của ta."
"Hắn sợ rồi."
Tôi hơi ngơ ngác. Tôi quan trọng đến vậy sao?
"Nhưng tôi không nhớ gì cả, cũng... hình như không biết đá/nh nhau."
Cú vừa rồi hoàn toàn là ngoài ý muốn.
"Không sao." Doanh Chính đưa tay vén lọn tóc trước trán tôi ra sau tai, động tác vô cùng dịu dàng.
"Có ta ở đây, sẽ không để em chịu bất kỳ tổn thương nào nữa."
"Từ đêm nay, em dọn sang phòng ta ở."
Tôi: "Hả?"
Chuyện này... có phải hơi nhanh quá không?
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, vành tai Doanh Chính thế mà lại hơi đỏ lên.