"Không chịu đâu, em cũng muốn được Tuế Tuế hôn!"
Đúng lúc này, một người quản gia vội vã chạy đến, thì thầm vài câu vào tai Yến Hoài. Nụ cười của Yến Hoài nhạt đi đôi chút, ông bế tôi đi về phía một góc.
Một người đàn ông trung niên ăn mặc giản dị, trông có vẻ hơi lúng túng đang đứng đó.
"Ông Yến." Người đàn ông thấy chúng tôi liền cung kính cúi chào.
Yến Hoài gật đầu, hỏi: "Tuế Tuế, con xem thử chú này có gì cần giúp đỡ không?"
Ông ấy đã quen rồi, gặp chuyện gì không giải quyết được là lại hỏi tôi.
Tôi nhìn người đàn ông đó. Ông ấy vẻ mặt sầu muộn, giữa đôi lông mày vương vấn một luồng khí ưu sầu không tan.
Tôi bấm ngón tay tính toán.
Sau đó, tôi mỉm cười. Tôi tuột khỏi lòng Yến Hoài, chạy đến trước mặt người đàn ông kia, nhét vào tay ông ấy một bao lì xì vừa nhận được, bên trong có chứa bùa bình an.
"Chú đừng khóc ạ."
Tôi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cười ngọt ngào với ông ấy.
"Đứa con gái thất lạc 15 năm của chú, hôm nay sẽ tìm thấy thôi ạ."
"Chị ấy đang trên đường về nhà rồi đó."
Người đàn ông như bị sét đá/nh, ngay lập tức nước mắt giàn giụa.
Tôi nắm tay cha, xoay người đi trở lại đám đông náo nhiệt. Ánh nắng chiếu qua cửa kính sát đất, kéo dài bóng của chúng tôi thật dài, thật dài.
Sư phụ nói, tôi xuống núi là để hoàn tất trần duyên. Tôi nghĩ, trần duyên của mình chính là dùng sức mạnh của bản thân để bảo vệ sự ấm áp khó có được này, cũng là bảo vệ những người giống như tôi, khao khát gia đình và sự đoàn viên.
Thật tốt.