Tiền bồi thường tổn thất danh dự đã vào tài khoản.
Chấm dứt hợp đồng không trách nhiệm được x/ác nhận.
Đoàn phim không được phép sử dụng các tư liệu gây tranh cãi của tôi để làm marketing lần hai.
Tôi đã lấy lại quyền chủ động với tài khoản, cũng lấy lại quyền sử dụng tất cả bằng chứng công khai.
Điều này rất quan trọng.
Nguyên chủ trước đây đến cả tư liệu để giải thích cũng không có.
Bây giờ, mỗi một đoạn phim gốc đều có thể làm chứng cho cô ấy.
Kiều Mai trầm lắng hẳn.
Studio của cô ta dừng cập nhật nửa tháng.
Nghe nói lịch trình tuyên truyền cho vài dự án sắp chiếu của cô ta đều phải điều chỉnh, nhãn dán “thuần khiết chân thành” vốn là chủ đạo đã bị gỡ bỏ.
Fan của cô ta vẫn nói cô ta bị đoàn phim lợi dụng.
Nhưng người qua đường đã không còn tin nữa.
Vì bốn chữ “biết trước sự việc” giống như một cái gai.
đ/âm vào tất cả những giọt nước mắt của cô ta.
Cận Tự đăng lời xin lỗi thứ hai.
Lần này ngắn hơn.
【Tôi chấp nhận mọi chỉ trích, cũng sẽ nhìn nhận lại sự phán đoán của bản thân trong quá trình ghi hình show thực tế. Một lần nữa xin lỗi Tân Diêu.】
Fan của cậu ta vẫn muốn tôi phản hồi.
Tôi không làm thế.
Sau đó cậu ta gửi cho tôi một tin nhắn riêng.
【Sau này nếu có chỗ nào cần tôi làm chứng, cô có thể liên lạc với tôi.】
Tôi trả lời: 【Kho nhân chứng đã thu thập xong.】
Cậu ta im lặng nửa ngày rồi gửi lại một dấu chấm hết.
Có thể thấy.
Đỉnh lưu không mấy quen với việc bị coi là tài liệu lưu trữ.
Nhưng không sao.
Không quen cũng phải quen thôi.
Mạnh Lan và Sầm Úc Chu thì đã trở nên thân thiết với tôi.
Mạnh Lan đăng ảnh chụp màn hình thẻ nhiệm vụ của mình lên tài khoản, kèm dòng trạng thái:
【Sau này ai còn bắt tôi đá/nh giá tính hiếu chiến của người khác, tôi sẽ đá/nh giá lương của đoàn phim trước.】
Sầm Úc Chu còn thâm thúy hơn.
Anh đăng:
【Bản thân đã rút khỏi gói dùng thử cuộc đi săn, chúc các đồng nghiệp sớm nhận diện được cạm bẫy KPI.】
Hai người này ngược lại nhờ đó mà thu về một lượng fan.
Cư dân mạng gọi họ là “Tổ phản bội thẻ nhiệm vụ”.
Tôi cười suốt cả buổi.
Chương trình livestream đặc biệt cuối cùng cũng diễn ra.
Nền tảng thực sự đã chi “phí phát đi/ên” cho tôi.
Mặc dù trong văn bản không gọi như thế.
Mà gọi là “Phí lao vụ chuyên biệt cho việc biểu đạt quyền lợi khách mời”.
Tôi nhìn bản hợp đồng, chân thành cảm thán.
Người có văn hóa đặt tên đúng là hàm súc thật.
Ngày livestream, tôi mặc một chiếc sơ mi đen, không mặc trang phục đoàn phim cung cấp.
Người dẫn chương trình hỏi tôi: “Tân Diêu, nhìn lại toàn bộ sự việc bây giờ, cô có cảm thấy lúc đó mình đang phát đi/ên không?”
Tôi suy nghĩ một chút.
“Có.”
Người dẫn chương trình ngẩn ra.
Tôi nói tiếp: “Nhưng phát đi/ên cũng chia làm nhiều loại.”
“Có người phát đi/ên là để đẩy người khác vào b/ạo l/ực mạng.”
“Có người phát đi/ên là để đọc kịch bản cho ống kính nghe.”
“Tôi thuộc loại sau.”
Bình luận trên màn hình trôi rất nhanh.
【Chị lại bắt đầu rồi.】
【Đây gọi là phát đi/ên hợp pháp.】
【Phát đi/ên để chống c/ắt ghép, đề nghị đưa vào khóa đào tạo show giải trí.】
Người dẫn chương trình lại hỏi: “Cô có hối h/ận vì đã xử lý bằng cách quyết liệt như vậy không?”
“Hối h/ận.”
Cả trường quay im lặng một giây.
Tôi nhìn thẳng vào ống kính.
“Hối h/ận vì không đọc sớm hơn.”
Người dẫn chương trình cúi đầu cười.
Phòng livestream cũng cười đi/ên đảo.
Tôi nói tiếp: “Nhiều người hỏi tôi, tại sao không giao tiếp riêng.”
“Vì giao tiếp riêng sẽ bị c/ắt mất.”
“Tại sao không ôn hòa hơn một chút.”
“Vì ôn hòa sẽ bị coi là mặc định.”
“Tại sao không tin đoàn phim.”
“Vì sự tin tưởng đầu tiên đoàn phim dành cho tôi, là một tờ kịch bản bảo tôi đi ch/ửi người khác.”
Nói đến đây, tôi dừng lại một chút.
Không khóc.
Cũng chẳng b/án thảm.
Tôi chỉ nhớ đến trang giới thiệu bản thân của nguyên chủ.
Tân Diêu.
“Diêu” trong “diệu viễn trường lộ” (con đường xa xôi).
Cô ấy muốn để người khác nhìn thấy một bản thân chân thật.
Kết quả là bản thân chân thật ấy suýt bị c/ắt ghép thành á/c nữ.
Tôi nói với ống kính: “Tôi không phản đối show giải trí có quy trình, cũng không phản đối chương trình có c/ắt ghép.”
“Nhưng đừng c/ắt danh tiếng của một người thành bậc thang cho các người.”
“Đừng đóng gói b/ạo l/ực mạng thành hiệu ứng chương trình.”
“Đừng coi sự im lặng của khách mời, là sự cho phép để các người muốn vung d/ao lúc nào thì vung.”
Đoạn này phát đi, phòng livestream im lặng một lúc.
Sau đó bình luận dày đặc trôi lên.
【Cô ấy thực sự đã tự c/ứu lấy bản thân mình rồi.】
【Hóa ra phát đi/ên cũng có thể tỉnh táo đến thế.】
【Sau này thấy c/ắt ghép á/c ý tôi đều phải suy nghĩ về nguyên nhân phía trước.】
Sau khi livestream kết thúc, nhân viên nền tảng đến đưa cho tôi một lời mời mới.
“Cô Tân, sắp tới có một chương trình thể loại quan sát, muốn mời cô làm khách mời bay. Không có tuyến tình cảm, chỉ là nói chuyện về cơ chế hậu trường show thực tế thôi.”
Tôi nhận lấy xem qua.
“Có kịch bản không?”
Nhân viên cứng đờ người.
Tôi cười: “Đừng căng thẳng, có cũng được.”
“Đưa tôi xem trước.”
“Đừng nhét vào tay lúc lâm trận.”
Cô ấy gật đầu đi/ên cuồ/ng.
“Đương nhiên, đương nhiên.”
Tôi lại hỏi: “Có phí phát đi/ên không?”
Lần này cô ấy trả lời rất nhanh.
“Có.”
Tôi hài lòng rồi.
“Vậy thì có thể thương lượng.”
Bước ra khỏi tòa nhà livestream, trời đã tối.
Dưới lầu có fan nhận ra tôi, gọi lớn: “Tân Diêu! Sau này còn thấy chị lên show giải trí không?”
Tôi quay đầu lại.
“Xem hợp đồng.”
Họ cười rộ lên.
Có người lại gọi: “Vậy chị còn đọc kịch bản không?”
Tôi suy nghĩ một chút.
“Xem kịch bản viết có dở không đã.”
Tiếng cười càng lớn hơn.
Xe đỗ bên lề đường.
Tôi ngồi vào trong, mở điện thoại.
Trong phần tin nhắn riêng của tài khoản có một tin nhắn được ghim lên đầu.
Là một cô gái lạ gửi tới.
【Tân Diêu, cảm ơn chị. Em từng bị c/ắt ghép b/ạo l/ực mạng, luôn cảm thấy có phải là do bản thân mình không đủ tốt không. Xem xong video của chị, em đột nhiên cảm thấy, có lẽ lúc đó em chỉ là không có bằng chứng thôi.】
Tôi nhìn dòng chữ này, rất lâu không cử động.