Tôi ghé sát vào gương, nghiêng đầu, cẩn thận nhìn vùng cổ của mình. Phía bên trái, gần vị trí xươ/ng đò/n, có một nốt đỏ li ti, chỉ bằng đầu kim, nếu không nhìn kỹ thì gần như sẽ bỏ qua. Xung quanh đó là một quầng vết bầm màu vàng nhạt mờ mờ, như thể m/áu đã hơi thấm dưới da rồi được hấp thụ lại.
Tôi đưa ngón tay ấn thử, không đ/au cũng không ngứa.
Vị trí này, tuần trước tôi cũng từng thấy. Tuần trước nữa cũng vậy. Nếu đẩy ngược thời gian về trước, mỗi lần tỉnh dậy sau cơn mê man ở đây, tôi đều tìm thấy những thứ tương tự trên cơ thể mình. Có khi ở mặt trong cánh tay, có khi ở phía sau mắt cá chân, có khi lại ở trên vai, cái nào cũng chỉ bằng đầu kim, và cái nào cũng nằm ở những vị trí mà tôi không thể tự làm mình bị thương.
Trước đây tôi chưa từng liên kết chúng với những cơn buồn ngủ.
Nhưng không hiểu sao hôm nay, hai ý niệm này chạm mặt nhau trong đầu tôi, đá/nh "bốp" một tiếng, tóe ra một tia lửa. Tôi đứng trước gương, tim bỗng đ/ập nhanh hơn, kiểu đ/ập đó không bình thường chút nào, như thể cơ thể đang nhắc nhở tôi điều gì đó.
Tôi tắt vòi nước, dùng khăn lau khô những giọt nước trên mặt. Trên chiếc khăn có một mùi hương nhàn nhạt, bên dưới mùi bột giặt sạch sẽ là một chút vị ngọt khó tả, giống mùi hoa, lại giống một thứ hóa chất nào đó. Tôi không thể nhận ra đó là gì.
Tôi quay về phòng thay quần áo rồi đẩy cửa đi ra.
Trong phòng khách lan tỏa mùi hương của cháo gạo, trên bàn ăn đã bày sẵn vài đĩa thức ăn nhỏ, củ cải muối, dưa chuột dầm tương, một đĩa đậu phụ lên men, đều là những món ăn gia đình. Bố chồng tôi, Lâm Kiến Quốc, đang ngồi cạnh bàn ăn đọc báo, nghe thấy tiếng bước chân của tôi, ông đặt tờ báo xuống, tháo kính lão ra và mỉm cười với tôi.
Nụ cười đó không có bất kỳ điểm nào khác biệt so với ba năm qua. Khóe miệng hơi nhếch lên, đuôi mắt hằn lên những nếp nhăn nhỏ, cả người ông tắm trong ánh nắng buổi sớm, trông chẳng khác gì một ông lão về hưu bình thường nhất trên đời.
"Tiểu Từ tỉnh rồi à? Mau lại ăn cháo đi, kẻo nguội." Ông gọi tôi, giọng nói đôn hậu.
"Cảm ơn bố." Tôi ngồi xuống đối diện với ông, Lâm Thâm từ trong bếp bưng ra hai bát cháo, một bát đặt trước mặt tôi, một bát đặt trước mặt bố chồng. Trên bát cháo trắng nổi vài hạt táo đỏ và kỷ tử, màu sắc trông rất đẹp mắt.
Bố chồng bưng bát lên húp một ngụm, rồi tặc lưỡi: "Ừm, cháo hôm nay nấu độ lửa rất được. Tiểu Từ ăn nhiều một chút, táo đỏ bổ m/áu đấy, nhìn sắc mặt con kém quá."
Tôi cúi đầu, cầm thìa khuấy bát cháo. Gạo trắng được nấu mềm nhừ, táo đỏ đã tiết ra vị ngọt, kỷ tử nở tròn vo. Mùi thơm xộc vào mũi, rất hấp dẫn. Nhưng đôi tay đang bưng bát của tôi không hiểu sao lại hơi khựng lại.
"Sao thế?" Bố chồng hỏi, "Không hợp khẩu vị à?"
"Không có ạ," tôi bưng bát lên húp một ngụm, bát cháo nóng ấm trôi vào dạ dày, "Rất thơm ạ."
Bố chồng hài lòng gật đầu, cầm tờ báo lên đọc tiếp. Tôi chậm rãi ăn cháo, ánh mắt lướt qua phía trên tờ báo của ông, những ngón tay ông lật báo rất vững vàng, móng tay được c/ắt tỉa gọn gàng sạch sẽ. Đôi bàn tay đó tôi đã thấy vô số lần, gắp thức ăn cho tôi, đưa trái cây, rót trà, lúc nào cũng ôn hòa và lễ phép như vậy.
Nhưng hôm nay nhìn đôi tay đó, tôi bỗng nhớ đến tối qua. Tối qua tôi đã mất ý thức như thế nào? Tôi ngồi trên ghế sofa, tivi đang phát, ánh đèn rất ấm, rồi sau đó thì sao?
Ký ức của tôi biến mất như thể bị ai đó dùng cục tẩy xóa sạch.
"Bố," tôi đặt bát cháo xuống, cố gắng để giọng nói nghe tự nhiên nhất có thể, "Dạo này bố có đổi loại tinh dầu thơm không ạ? Con cứ thấy mùi trong phòng hơi khác lạ."
Bố chồng ngẩng đầu lên từ sau tờ báo, nhìn tôi một cái: "Không có, vẫn là loại xịt phòng cũ thôi. Sao thế, mùi khó ngửi à?"
"Không ạ," tôi nói, "Hình như ngọt hơn trước một chút. Có lẽ do hoa quế nở rồi, cây hoa quế trong sân năm nay thơm đặc biệt."
Bố chồng cười: "Mùi hoa quế mà bay được vào tận trong nhà sao? Cửa sổ đều đóng kín mà."
"Cũng phải ạ." Tôi cúi đầu tiếp tục ăn cháo, không hỏi thêm nữa.
Ăn sáng xong, Lâm Thâm ra sân giúp bố chồng c/ắt tỉa cành hoa. Tôi ở lại trong bếp rửa bát, vòi nước chảy ào ào, ánh mắt tôi xuyên qua cửa sổ đặt lên hai bóng người ngoài sân. Bố chồng đang cúi người c/ắt tỉa một khóm hoa trà, Lâm Thâm đứng bên cạnh đưa dụng cụ, hai người thỉnh thoảng trò chuyện vài câu. Ánh nắng xuyên qua cành lá cây hoa quế đổ xuống người họ những đốm sáng vàng vụn, khung cảnh tĩnh lặng yên bình như một bức tranh.
Nhưng tôi càng nhìn, trong lòng càng dấy lên một cảm giác xa lạ mãnh liệt.
Đã bao lâu rồi tôi không thực sự quan sát ngôi nhà này? Căn nhà biệt lập này, nơi bố chồng đã sống gần nửa cuộc đời. Trong sân trồng đầy hoa cỏ, có những loại tôi không gọi nổi tên, có những loại hoa nở trái mùa, trong không khí luôn lơ lửng một mùi thực vật phức tạp, ẩm ướt hơi ngọt, trộn lẫn với mùi đất và mùi mục rữa của gỗ lâu năm.
Mỗi lần đến đây, tôi đều cảm thấy mùi này xông vào người khiến người ta buồn ngủ.
Tôi tắt vòi nước, lau tay vào tạp dề, bước nhanh về phòng. Lâm Thâm và bố chồng vẫn đang ở ngoài sân, không ai chú ý đến tôi. Tôi đóng cửa phòng, lục trong túi xách lấy điện thoại, mở ứng dụng m/ua sắm, tìm ki/ếm "camera siêu nhỏ".