Gió cuốn đầy thành

Chương 1

03/07/2026 00:43

Ta vốn là cung nữ thân phận thấp hèn, nhưng Hoàng đế lại ban ta cho Tướng quân làm chính thê.

Chỉ vì chân trái Tướng quân bị khập khiễng, còn tay phải ta lại tàn phế.

Hoàng đế ôm ấp người trong lòng của Tướng quân là Diêu Quý phi, cười nói:

"Các ngươi kẻ tàn người khuyết, quả thực là một đôi trời sinh."

Quần thần nhìn nhau, nín thở không dám nói lời nào.

Dẫu sao chân của Tướng quân cũng là vì chinh chiến sa trường mới thành ra như vậy.

Thế nhưng Tướng quân chẳng hề tức gi/ận, nắm lấy tay ta, dõng dạc nói:

"Thần xin cùng tân nương tạ ơn thiên ân của Bệ hạ."

Sau này, Tướng quân dẫn binh trở về kinh thành.

Hoàng đế trở thành kẻ tù tội.

Tướng quân đích thân dâng cho ngài một chén rư/ợu tạ ơn mai mối.

"Lời kẻ tàn người khuyết kia quả thực có vài phần đạo lý."

"Nếu không có nàng, ta hẳn đã chẳng biết vùi thây nơi nao, cũng chẳng có cơ hội đích thân tiễn ngài xuống suối vàng."

Khi mới vào cung, m/a m/a dạy dỗ đã nói mệnh của ta không tệ.

"Ngươi trầm ổn, biết nhẫn nhịn. Phẩm hạnh như vậy, đi đến đâu cũng sẽ có chỗ đứng cho riêng mình."

Bà ấy coi trọng ta, khi phân công, ta được chỉ định đến hầu hạ bên cạnh Sở Hoài, khi đó vẫn còn là Thái tử.

Lần đầu tiên ta nghe thấy tên của Tướng quân, chính là từ miệng Sở Hoài.

Tạ Tiêu, Tạ gia thất lang, từ nhỏ đã lăn lộn trong quân doanh cùng cha, tuổi còn trẻ đã theo quân xuất chinh, lập được không ít chiến công hiển hách.

Khi ấy, Tạ thất lang là thiếu niên phong quang nhất kinh thành.

Trong chốn khuê phòng thậm chí còn truyền tai nhau câu nói: "Nếu đã làm vợ thất lang, cần chi phải nhìn đến Đông cung."

Sở Hoài lần đầu nghe thấy, liền nổi trận lôi đình, đ/ập phá tẩm cung tan hoang.

Ta nghĩ, hẳn là từ lúc đó, Sở Hoài đã ghi h/ận Tạ Tiêu.

Nhưng hắn là trữ quân một nước, chẳng thể mặc kệ tất cả mà khoác giáp ra trận, đi tranh cao thấp cùng Tạ Tiêu.

Vậy thì chỉ còn cách tranh giành đàn bà.

Sở Hoài nhanh chóng tra ra, nữ tử thân thiết nhất với Tạ Tiêu chính là Diêu đại cô nương nhà Diêu Thượng thư, Diêu Ngữ Lan.

Hai nhà Diêu, Tạ vốn là hàng xóm, lũ trẻ cũng cùng nhau lớn lên từ nhỏ.

Mỗi lần Tạ Tiêu xuất chinh, Diêu Ngữ Lan luôn khóc ướt đẫm gối.

Mà khi Tạ Tiêu trở về, cũng sẽ tặng cho Diêu Ngữ Lan những món đồ chơi nhỏ, riêng ngọc ấm vùng Tây Bắc thôi cũng đã gửi tặng cả một sọt.

Hai người trông như tâm ý tương thông, bậc trưởng bối hai nhà cũng vui lòng tác hợp nên không hề can thiệp vào chuyện qua lại của họ.

Một đôi trai tài gái sắc như vậy lại bị một tờ chiếu chỉ chia lìa.

Sở Hoài quỳ trong cung Hoàng hậu suốt một đêm, kiên quyết đòi lấy mối nhân duyên với Diêu Ngữ Lan.

Hoàng hậu vô cùng tức gi/ận, nhưng lại chẳng thể làm gì đứa con yêu quý, chỉ nêu rõ một điều: Chính phi của Thái tử đã có ứng cử viên, Diêu Ngữ Lan chỉ có thể làm trắc phi.

Sở Hoài chẳng hề bận tâm đến hoàn cảnh của Diêu Ngữ Lan.

Hắn chỉ muốn Tạ Tiêu không được yên ổn mà thôi.

Chỉ có điều.

Suy nghĩ này đã thay đổi ngay sau khi Diêu Ngữ Lan tiến cung.

Diêu đại cô nương, nói thế nào nhỉ, quả thực là một mỹ nhân khiến người ta nhìn là thấy thương.

Rõ ràng là người kinh thành, nhưng trong đôi mắt lại chứa đựng làn sương m/ù của Giang Nam.

Sở Hoài yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng Diêu Ngữ Lan lại chán gh/ét hắn tận xươ/ng tủy, nhiều lần thẳng thừng từ chối thị tẩm.

Thái tử phi trách m/ắng nàng không biết quy củ, Diêu Ngữ Lan lạnh lùng cười:

"Cùng lắm là một cái ch*t, ta chẳng hề bận tâm."

Ta tuy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng cũng cảm thấy nàng không biết giữ mình.

Sở Hoài hiện là trữ quân, có biết bao nhiêu đôi mắt đang nhìn chằm chằm, không thể làm càn.

Nhưng dù sao hắn cũng sẽ đăng cơ.

Đến lúc đó, Diêu Ngữ Lan tuổi tác tăng lên, dung nhan tàn phai, mất đi ân sủng, n/ợ mới n/ợ cũ tính chung một lần, thì đâu chỉ là mất đi tính mạng của chính mình đơn giản như vậy.

Nhưng hiện tại Sở Hoài đang lúc nồng nhiệt với nàng nhất, không những không gi/ận dữ, ngược lại còn trách Thái tử phi nhiều chuyện.

Hắn gọi ta đến trước mặt, nói:

"Khương Nhứ, ngươi là người trầm ổn nhất, từ hôm nay trở đi hãy đến bên cạnh Lan nhi hầu hạ, khuyên bảo nàng đôi điều."

"Có vài chuyện, ở Đông cung ta còn có thể đ/è nén được, nếu truyền đến tai Hoàng hậu nương nương, ta sợ nàng ấy sẽ phải chịu khổ."

Ta cúi đầu, đáp: "Tuân lệnh Thái tử."

Nhưng trong lòng ta hiểu rõ.

Diêu Ngữ Lan sẽ không nghe lời khuyên của ta.

Ta là người do chính Thái tử chỉ định tới, nàng chỉ có thể gh/ét lây sang ta mà thôi.

Những ngày tháng đó, ta ở trong điện Xuân Ngữ của Diêu Ngữ Lan, nếm đủ mọi đắng cay.

Không chỉ bị người khác chèn ép, thỉnh thoảng còn bị ph/ạt.

Nhẹ thì ph/ạt bổng lộc, nặng thì bị ph/ạt đi đổ đêm hương.

Cung nữ thái giám thân thiết với ta, không một ai là không khuyên ta đi c/ầu x/in Sở Hoài.

"Ngươi hầu hạ bên cạnh Thái tử điện hạ tốt như vậy, dù sao cũng có chút tình nghĩa."

Ta mỉm cười lắc đầu.

Chẳng ai hiểu rõ hơn ta, Sở Hoài lạnh lùng đến nhường nào.

Trong thầm kín, Sở Hoài h/ận cha ruột không chịu buông quyền, h/ận mẹ ruột lúc nào cũng bắt hắn phải cần cù, h/ận vợ mình hay ra vẻ tiểu thư thế gia...

Đối với người thân thiết nhất còn như vậy.

Huống hồ là một kẻ hạ nhân mệnh như cỏ rác?

Nếu ta không thể chiếm lấy một chỗ đứng bên cạnh Diêu Ngữ Lan, Sở Hoài chỉ coi ta là một kẻ phế vật, bị hànhz hạz đến ch*t cũng là đáng đời.

Ta xoa đôi đầu gối đ/au nhức, lặng lẽ chờ đợi cơ hội.

Ta nghĩ, chắc sẽ không bắt ta phải đợi quá lâu.

Với cách hành xử của Diêu Ngữ Lan, người có thể dung thứ cho nàng chẳng còn lại bao nhiêu.

Chỉ là không ngờ rằng, cơ hội đến nhanh thật, nhưng cái giá phải trả lại quá đắt.

Sau một lần bị Diêu Ngữ Lan làm nh/ục ngay trước mặt, Thái tử phi không thể nhịn được nữa, liền dâng đơn kiện lên Hoàng hậu.

Hoàng hậu nương nương giá lâm Đông cung, hạ lệnh áp giải Diêu trắc phi quỳ xuống đất.

Đối mặt với gương mặt đầy bất mãn của Diêu Ngữ Lan, Hoàng hậu nương nương cười lạnh một tiếng, nói: "Đọc."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ tôi ân cần mát-xa suốt 16 năm, cho đến khi cha tôi đến và tái mặt: 'Nó không phải đang mát-xa cho con đâu!'

Chương 21
Cha nói căn nhà cũ ở quê bị dột, mùa xuân năm nay đã sửa một lần; cha bảo tre sau núi mọc tốt lắm, tiếc là chẳng có ai đốn; cha lại nói lưng của mẹ vẫn như cũ, cứ hễ trời mưa âm u là lại đau nhức.
2