Thỉnh thoảng có kẻ dâng sớ, khuyên chàng cân nhắc chuyện con cái, Tạ Tiêu phê bút son: "Bách phế đãi hưng, ngươi muốn trẫm đắm chìm trong nữ sắc, ngươi có tâm địa gì?"
"Lời người nói nặng quá, dọa ch*t họ rồi."
"Nàng đã sinh cho ta một đôi nhi nữ, chăm sóc giáo dục cho tốt, kiểu gì cũng có người kế thừa đại thống. Ai cần họ ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng chứ?"
Lại mười mấy năm trôi qua, hai bên thái dương ta đã điểm bạc, vi hành cùng Tạ Tiêu ra ngoài cung dạo chơi.
Đi đến một thư viện, nghe tiếng trẻ thơ đọc sách vang dội, m/a xui q/uỷ khiến thế nào lại dừng bước.
Chỉ thấy trên tấm biển thư viện đề ba chữ "Lan Nhứ Đường", tiếng trẻ ngừng lại, vị phu tử giảng bài cất tiếng, truyền ra giọng nói già nua mà quen thuộc.
Tạ Tiêu hỏi: "Vào xem không?"
Ta cười lắc đầu.
"Đã là cố nhân, thì cứ giữ lại trong ký ức thôi."
Lời vừa dứt, phu tử phát cho các đệ tử vài trang từ mới chép.
Khi ta và Tạ Tiêu cùng nhau rời đi, bà ấy ngâm rằng:
"Lăng ba bất quá hoành đường lộ, đản mục tống, phương trần khứ.
Cẩm sắt hoa niên thùy dữ độ? Nguyệt kiều hoa viện, tỏa song chu hộ, chỉ hữu xuân tri xứ.
Bích vân nhiễm nhiễm hành cao m/ộ, thái bút tân đề đoạn trường cú. Thí vấn nhàn tình đô kỷ hứa? Nhất xuyên yên thảo, mãn thành phong nhứ, mai tử hoàng thời vũ."
(Lướt sóng chẳng qua đường Hoành Đường, chỉ dõi mắt nhìn theo, hương bụi tan đi.
Tuổi xuân gấm vóc cùng ai san sẻ? Cầu trăng viện hoa, song khóa cửa son, chỉ có xuân là biết nơi đâu.
Mây biếc lững lờ chiều trên bãi cỏ, bút màu mới viết câu đoạn trường. Thử hỏi tình nhàn được bao nhiêu? Một dòng cỏ khói, đầy thành gió bụi, mưa lúc mai vàng.)